Thieu_iot’s Blog

Bản lưu trữ của blog Thieu_iot tại Yahoo 360

Posts Tagged ‘nhậtkýlàmnhà’

Nhật ký làm nhà – phần 7

Posted by tranthutrang on 24/10/2008

Như đã rào trước, ở phần này, em xin phép “tôn vinh” những người thợ. Vì tâm thần hẵng còn bấn loạn, em sẽ kể không theo thứ tự, ai nhớ trước tôn vinh trước.

20. Thợ xây

Cũng như mọi công trình dân dụng khác, những người được gọi là thợ xây cho nhà em được ông thầu tuyển dụng theo mô hình ngụ xây ư nông* nên chả có mảy may tinh thần chuyên nghiệp hay ý thức công việc. Dù cả chủ công trình (tức là nhà em) và chủ thầu (tức là sếp họ) có tuyển chọn rồi giao hẹn kỹ đến đâu thì trong quá trình thi công họ cũng lòi ra bao nhiêu là biểu hiện thiếu chuyên nghiệp.

Khi công trình mới xây thô, tức là chỉ đòi hỏi yêu cầu kỹ thuật chứ chưa cần thẩm mỹ lắm, cả đám thợ đông đúc còn ăn ở tại công trình, những biểu hiện thiếu chuyên nghiệp có vẻ khá vặt vãnh: Để dụng cụ máy móc bừa bãi, không che chắn vật liệu kỹ càng, tự tiện bán phế liệu, vòi quà, đòi hỏi ăn ngon… Những thứ này thì mẹ con em chỉ biết kêu ca với nhau chứ nói với thợ cũng như nước đổ lá khoai. Trường hợp nghiêm trọng nhất là việc cắm sắt ẩu khi đổ trần thì một phần do giám sát không kỹ và cũng đã khắc phục được nên cũng xong xuôi cả.

Chỉ đến giai đoạn hoàn thiện, khi đám thợ rút hết và chỉ để lại vài người làm chính, khi những việc phải làm thường đòi hỏi độ tỉ mỉ cẩn thận, em mới biết thế nào là phát rồ!

Ví dụ điển hình là chuyện lát sàn, nhà em chọn loại gạch lát giả gỗ (tức là màu nâu và có vân uốn éo), lại chỉ mua được hạng A2 nên chất lượng các viên gạch không được đồng đều cho lắm, có viên bị hơi vát hoặc nhạt màu. Điều này đòi hỏi thợ lát sàn còn phải có tinh ý và có mắt thẩm mỹ để sắp xếp sao cho các viên gạch tạo thành một mảng to với “vân gỗ” và “mắt gỗ” trông tự nhiên nhất, đại khái như trò ghép hình trên giấy ấy. Nhưng cái ông thợ lát sàn cho phòng mẹ em lại có vẻ không chơi trò ghép hình bao giờ, dù mẹ em đã dặn đi dặn lại, ổng vẫn chả thèm lôi gạch ra ướm trước, cứ mở hộp gạch ra, vớ viên nào lát viên đấy luôn. Và thế là, một viên gạch bạc đầu (tức là màu ở một đầu nhạt hơn đầu kia) được ấn xuống giữa phòng mẹ em, đúng chỗ chả có giường tủ gì che lấp. Khi anh giám sát phát hiện ra yêu cầu cậy lên làm lại, cái ông thợ quý hoá ấy còn gân cổ cãi, vừa cãi vừa hoa chân múa tay, nước bọt sùi ra đầy mép, mắt long lên sòng sọc. Kết thúc sự việc, viên gạch đầu bạc vô duyên vẫn ở chính giữa phòng, vì trong thời gian đấu khẩu, mạch đã khô nên không cậy lên được, còn Mr. Sùi Sòng Sọc thì sau đó không bao giờ xuất hiện ở công trình nhà em nữa.

Viết đến đây tự nhiên em quên sạch chi tiết diễn biến những vụ khác. Sơ sơ điểm danh thì đó là vụ trát sườn cầu thang, chống thấm trần, ốp lát phòng tắm, lát sân, ốp gạch tường bao và trụ cổng… thợ làm thì có làm nhưng làm rất ẩu, có lẽ các bạn thấy đó toàn là những việc vặt có ẩu thì cũng ảnh hưởng gì lắm, nhưng cứ phải đối mặt đối đầu đối thoại trực tiếp thì mới biết thế nào là chuyện nhỏ mà không nhỏ. Vì chỉ cần trát dối một tí là tường lồi lõm, sau này sơn bả rất vất, chỉ cần lười một tí không trèo lên cao quét nước xi-măng chống thấm thì mưa to vài cơn là trần ngấm loang lổ, chỉ cần ngại một tí không lấy thêm cát để đánh dốc sàn phòng tắm về ga thu nước thì sau này nước xả ra sẽ không trôi xuống cống mà chảy ngược ra cửa… Mà cứ vài cái một tí như thế hợp vào là hỏng con bà nó nhà rồi còn gì! Nhưng thôi, mô típ của các vụ việc này cũng theo công thức cả, em chuyển sang tôn vinh toán thợ khác rồi sẽ tổng kết công thức sau.

21. Thợ thi công trần thạch cao

Em đã ghi là “21. Thợ sơn bả trần thạch cao” nhưng lại nhớ ra nguyên nhân vụ cãi cọ không phải từ thợ sơn bả mà là từ thợ thi công nên phải sửa lại như trên. Theo thiết kế, nhà em từ tầng 2 trở lên sẽ đua ra khoảng không non 1m. Khi đổ trần, do chủ nhà không biết để yêu cầu còn giám sát không tư vấn nên thợ thi công không thực hiện phương án giấu dầm nhà. Thế là trần phòng ngủ của nhà em hiện lên những con lươn – à không cứ theo kích cỡ thì phải gọi là con trăn tinh, thuật ngữ chuyên môn gọi là lộ dầm. Một trong những con trăn tinh đấy nó lại ở ngay phía trên chỗ sẽ là giường ngủ của em (việc này một phần vì mẹ em đã tự ý mở rộng phòng nên tường ngăn phòng không ở đúng vị trí dầm), xoay giường kiểu gì thì con trăn tinh cũng vắt dọc hoặc vắt ngang giường. Theo phong thuỷ, cái thế ‘trăn tinh trườn qua giường” là thế hiểm độc, nhiều sát khí. Theo kiến trúc ni cô, con trăn tinh ấy là nỗi xấu hổ khiến nàng không dám nhận đấy là công trình của nàng. Đến nước đấy, em đành quyết định làm trần thạch cao. Việc này vấp phải sự phản đối gay gắt của mẹ em, nhưng chuyện đó em sẽ nói ở phần tiếp theo, còn sau đây là việc thi công.

Vì mẹ em phản đối nên em phải tự thuê người làm trần thạch cao và vay tiền bạn để trả (nợ đấy vẫn còn, các bạn nhớ nhắc em thường xuyên để em biết đường lao động). Em đã chọn một công ty, ký hợp đồng đàng hoàng, còn giao hẹn là cố gắng làm thật kỹ thì sẽ quảng cáo miễn phí trên web và blog. Thế nhưng, rất tiếc và buồn, kết quả cuối cùng thật không mỹ mãn tí nào.

Cùng một công vay tiền, em làm luôn trần phòng mẹ em cho bản thân em khỏi nghĩ ngợi lo lắng và nàng khỏi tị. Vì nàng không thích trần thạch cao và tiếc tiền, em đã cố gắng khai giảm chi phí và dặn dò thật kỹ. Thế nhưng, rất tiếc và buồn, chính cái phòng cần lưu tâm nhất thì lại dính đòn thi công ẩu. Số là phòng mẹ em có một cái móc sắt cho quạt trần, khi làm trần thạch cao (trần giả) bên dưới trần bê tông (trần thật) thì thợ phải khoét lỗ ở tấm thạch cao để nối thêm sắt vào cái móc chính để làm một cái móc mới cho vừa với trần giả. Và các quý ông thợ, thay vì đo đạc chính xác rồi khoét một cái lỗ nhỏ tròn vành vạnh hoặc cân đối- vuông thành sắc cạnh, lại “tối tác” ra một cái lỗ méo xẹo, mép lỗ nham nhở như chó gặm. Hết công đoạn dán trần đến công đoạn sơn bả, thợ sơn bả cũng không thèm lấy dao trổ hay kéo bấm những phần nham nhở đi mà để nguyên, trông hết sức phản cảm, cứ như trần bị con chuột ham chơi trò kamikaze** nào xuyên thủng ý.

Ngay từ khi phát hiện ra, em đã đề nghị thợ sửa. Và các bạn biết các quý ông thợ sơn bả trần thạch cao trả lời em ra sao không? “Chỗ đấy để sau lắp quạt trần cái bầu quạt nó che hết ấy
mà”. Ối giời ôi, nói vô phép các bạn, tổ sư chúng nó chứ, thế nhỡ trong vòng 10 năm tới nhà em chưa có tiền mua quạt trần thì cứ phải nhìn cái lỗ chuột gặm kia suốt 10 năm à?! Em tuy ngứa mắt nhưng nể bạn sếp đẹp trai của công ty (ôi, mình thật dại zai) nên đợi bạn đến làm thủ tục nghiệm thu thì nói nhẹ nhàng rằng chưa nghiệm thu được, sửa lại cho đẹp đã. Bạn sếp đẹp trai cũng biết điều, mà tại cái lỗ chuột gặm kia trông kinh tởm thật, nên ra lệnh cho các quý ông kia làm lại. Và các quý ông đáng kính ấy lại tua nguyên câu trả lời phía trên cho bạn sếp nghe. Em và bạn sếp đều kiên nhẫn nói vài lần, các ông ấy đều lấy lý do lý trấu để thoái thác. Đến đây thì em phát cáu, em quát tướng lên: “CÓ LÀM KHÔNG THÌ BẢO? *@)#$%^!”. Và đến đây thì các con lừa ưa củi tạ kia mới phụng phịu bắc giáo trèo lên, vừa làm vừa lèm bèm rằng sao không nói sớm đợi bây giờ mới nói mất công quá. Mà các bạn biết cái công mất đấy thế nào không? Chỉ là khoét lại cái lỗ cho vuông thành sắc cạnh, nhét thêm một miếng xốp vào rồi lấy bột bả lại cho kín. Nhìn cái điệu bộ ngúng nguẩy dằn dỗi rồi nghe cái giọng vô/phi/bất-Hà-Nội lải nhải những câu nói hờn lẫy trống không phiếm chỉ, em chỉ muốn đạp ngay cái giàn giáo cho nó đổ xuống để cái thứ thợ vừa ẩu vừa lười vừa láo đấy nằm liệt giường, không bao giờ gây bực bội cho bất cứ chủ nhà nào khác nữa.

Dĩ nhiên, em chỉ muốn vậy thôi chứ em không làm nên giờ này em mới còn ngồi đây để hầu các bạn chuyện thợ thuyền tiếp theo.

22. Thợ đá tủ bếp

(Chưa viết tiếp)

(*) Cái này các bạn hỏi bạn Google để biết thêm chi tiết, từ khoá “Ngụ binh ư nông”.
(**) Cái này các bạn cũng hỏi bạn Google để biết thêm chi tiết, từ khoá “Thần phong”.

Chú thích ảnh: Em, sau thời gian phát rồ với đủ thứ thợ.

Posted in Uncategorized | Tagged: | 12 Comments »

Nhật ký làm nhà – phần 6

Posted by tranthutrang on 13/10/2008

Như em đã trình bày ở phần trước, mẹ em có những biểu hiện nổi cộm của hội chứng tưởng mình giỏi hơn kiến trúc sư. Hội chứng này tuy không ảnh hưởng đến hoà bình thế giới hay an ninh quốc gia nhưng lại vô cùng quan hệ (từ này là đồ cổ, nghĩa là quan trọng nhé) đến mái nhà thân yêu của em cả nghĩa đen lẫn bóng. Sau đây, em xin kể chi tiết từng tình huống. Vì sự vụ còn nóng hổi tươi rói, em chưa kịp hoàn hồn hẳn, nên nếu lời lẽ câu cú có phần lảm nhảm lủng củng thì các bạn cũng thông cảm, đừng tẩy chay sản phẩm của em nhé.

17. Khung cửa hẹp bỗng làm em hồi hộp

Câu này vốn do một nhà thơ xịn viết ra, em chỉ mượn rồi thay chữ anh bằng chữ em thôi (nhân tiện khoe thêm, em đã từng rất gần gũi anh này, chỉ cách nhau một nồi lẩu). Phải nói thật là em thấy câu thơ hợp hoàn cảnh không chịu được!

Hồi làm cái nhà cũ, mẹ em trang bị một lô cửa lim. Anh lim được xếp hạng nhì trong tứ đại mỹ gỗ – hay tứ thiết, cơ bắp cực kỳ rắn chắc, mối mọt cứ nhìn xa mà khóc. Nhà cũ của em sau 15 năm sử dụng, tường thì nứt trần thì ngấm, chỉ có bộ cửa là vẫn hiên ngang. Khi ban hành chủ trương xây nhà mới, mẹ em dĩ nhiên không thể không tính đến chuyện tái sử dụng lô cửa. Kiến trúc ni cô chưa hiểu rõ ngọn ngành đã lỡ miệng tán thành khiến mẹ em càng thêm hăm hở.

Em – dù không vui vẻ gì khi phải dùng tiếp những bộ cửa tuy nồi đồng cối đá nhưng lạc hậu cả về thẩm mỹ lẫn công năng (nôm na là vừa xấu vừa đần), cũng đã chọn đo đôi bộ cửa ra vào tốt nhất, giao số liệu cho kiến trúc ni cô để cho vào bản vẽ. Nhưng việc tái sử dụng có 2 bộ cửa theo phong cách tượng trưng như thế không làm mẹ em hài lòng. Mẹ em chủ động áp dụng chiến lược thà dùng lầm còn hơn bỏ sót. Gần như tuốt tuồn tuột số cửa cũ bao gồm cả khung lẫn cánh được sửa chữa (nghe thì đơn giản chứ cắt gọt đục đẽo cái thứ lim lì lợm này cũng ốm người – khổ thân mấy ông thợ mộc) để dùng cho nhà mới. Đến đây thì hậu quả phát sinh!

Nhà mới của em to gấp đôi nhà cũ, số cửa cũng nhiều gấp 4-5 lần. Dù mẹ em đã tách cái cửa 4 cánh ở mặt tiền nhà cũ ra làm 4 cửa đơn cho các phòng khác nhau (cái này đem đến hậu quả khủng khiếp, em sẽ nói sau), đã tận dụng cả bộ cửa sổ phơi trên nóc bếp ngót 10 năm, nàng vẫn phải mua thêm cửa gỗ mới. Tiền nong và thời gian đều không cho phép nàng thửa nguyên bè gỗ lim phơi khô tự nhiên như 15 năm trước. Nàng đành bằng lòng với đống cửa mới bằng gỗ dổi Bắc sấy dối hứa hẹn bao nguy cơ mối mọt cong vênh. Vì một số chỗ trong nhà không thể dùng cửa gỗ, nàng đành bằng lòng đặt thêm cửa nhựa, cửa nhôm. Và vì cửa nhựa và cửa nhôm thì màu trắng, cửa gỗ dổi thì màu vàng nhạt, cửa lim thì màu nâu thời gian, nàng đành bằng lòng sơn tuốt tuột chúng nó thành màu trắng cho đồng bộ. Và vì mỗi loại cửa lại của một hãng xưởng khác nhau nên dù có trắng toát cả lượt, chúng vẫn không giống nhau cho lắm.

Vầng, nếu chỉ có chừng ấy thôi thì mẹ em vẫn tự hào vì thành tích chắp vá hệ thống cửa lắm! Nhưng, như em đã doạ ở trên, hậu quả kinh khủng nhất giờ mới lòi ra. Các bạn hãy nhớ lại chi tiết cửa 4 cánh mặt tiền mà em nhắc ở trên và hình dung nhé, bạn có một cái áo khoác 4 khuy, mẹ bạn cắt 4 cái khuy đó đơm vào 4 chiếc quần. Có vấn đề gì không? Có quá đi chứ lị! Kể cả khi bạn không tính đến “chuyện nhỏ” là cái khuy áo khoác chạm trổ con dơi bâu tràng hạt theo mô-đéc Biên Bức công tử chả ăn nhập gì với cái quần bò chẽn kiểu cao-bồi Brokeback mountain thì bạn vẫn phải quan tâm đến một thứ: Kích cỡ. Nhưng mẹ em thì không! Dưới sự chỉ đạo của nàng, cửa 4 cánh rộng 2,4m biến thành 4 cánh cửa, không cánh nào quá 60 cm.

60 cm chẳng những không phải là một thông số kích thước tốt lành theo thước Lỗ Ban (thước chuyên dùng khi cất nhà dựng cửa) mà cũng cóc thích hợp với đồ đạc cũ của nhà em. Cụ thể là mấy chiếc tủ của mẹ em đều đóng theo dạng ghép mộng thành khối không thể tháo rời, vài cái nào cũng rộng tối thiểu 80cm. Muốn chuyển tủ vào phòng, mẹ em chỉ có thể chọn giữa việc phá tủ và phá nhà. Đến giờ em vẫn chưa rõ nàng sẽ chọn phương án nào.

À, em báo cho các bạn mừng là em đã tránh khỏi cái tai hoạ 60cm này rồi. Vì ngay khi phát hiện ra, em đã yêu cầu phòng em phải có cửa rộng hơn. Lý do về tâm linh không ép phê gì với mẹ em. Nàng xưa nay không tin thần thánh ma quỷ gì cả, nàng có nói câu In God we trust thì cũng chỉ là đọc trên tờ 100$ thôi. Em đành lấy một lý do rất khẩn thiết là em có nguy cơ béo phì, cái cửa rộng 60cm rất có thể sẽ khiến em bị kẹt và chết ngạt trong tương lai.

Mẹ em tất nhiên là xót con nhưng vẫn xót của, nàng bảo em dùng tạm trong khi cân chưa tăng cao, nhưng em kiên quyết gào rú rên rỉ. Cuối cùng, nàng tìm ra một cái cửa khác – cũng thuộc lố cửa cũ nhưng rộng hơn 80cm – lắp vào phòng em. Còn phòng nàng thì nàng vẫn kiên quyết dùng cửa 60cm, bao gồm cả cửa từ hành lang vào phòng lẫn cửa từ phòng ra ban công (em nói thế này, bạn nào gợi ý chuyển đồ qua đường ban công chắc vỡ mộng luôn há há). Em quyết định không thuyết phục, mặc kệ cho nàng thấm hậu quả của việc tận dụng.

18. Vẫn chuyện cái cửa…

Nhưng lần này là vị trí chứ không phải kích thước.

Ở nhà cũ, em có phòng nhưng không riêng lắm vì thực ra cái gọi là phòng đó nó giống cái tum hơn, lên cầu thang một cái là tới, không có gì ngăn cách. Cũng bởi phòng thông thống như vậy nên không ít lần em khóc ròng vì mẹ em làm xáo trộn đồ đạc, xâm phạm thô bạo đời sống tinh thần (với danh nghĩa dọn dẹp). Chuyện này thậm chí em đã viết thành bài đăng trên Hoa học trò rồi, khi nào em tìm lại rồi scan lên cho các bạn đọc. À mà thôi, bài đấy giọng xì tin có khi các bạn không thích, em chỉ nói một việc điển hình thôi: Mẹ em đã từng vứt một cái thẻ nhớ chứa đầy ảnh em chụp vì cho rằng nó là mảnh nhựa vô dụng. Túm lại em kể lể phía trên để diễn tả rằng em rất vui vì phòng mình ở nhà mới có cửa!

Theo thiết kế, phòng em có cửa ở đầu hành lang, đi qua hành lang thì đến cửa phòng mẹ em, từ cửa đi vào phòng thì bên trái sẽ là WC nho nhỏ và góc làm việc xinh xinh, bên phải sẽ là khu vực cho giường tủ. Em tuy không có nghề kiến trúc nội thất nhưng đọc bản vẽ thì cũng biết bố trí như vậy là hợp lý, giao thông trong phòng sẽ rất thuận tiện. Nhưng mẹ em lại không nghĩ vậy. Nàng phũ phàng kéo cái tuột cửa của
em về phía cuối hành lang, cho vuông góc với cửa phòng nàng. Nàng làm vậy trong khi vẫn giữ nguyên không gian bố trí bên trong khiến việc đi lại trong phòng trở nên hết sức bất tiện. Từ cửa, em sẽ phải trèo hoặc đi vòng qua giường mới vào đến góc làm việc và WC. Thậm chí, nếu không tính toán kỹ kích thước và cách kê, giường em sẽ rơi vào một điểm rất kị về phong thuỷ: Cửa ra vào nhìn thẳng vào giường.

Thấy việc thay đổi vị trí cửa chỉ khiến em tốn công tốn của (tốn công đi lại, tốn tiền thiết kế-đóng đồ), lại đúng lúc phát hiện ra vụ 60cm ở trên, em không thể chịu đựng nổi. Em tức tốc đòi đưa cửa về vị trí cũ + mở to cửa ra (cùng một công phá tường). Dĩ nhiên mẹ em chẳng đồng ý ngay đâu, em phải làm đủ trò từ phân tích tỉ tê đến hét toáng lên rằng chi phí phát sinh em sẽ chịu thì nàng mới không nguây nguẩy gạt đi đấy.

Giờ, khi cửa phòng em đã sơn và lắp kính xong xuôi, em vẫn không hiểu tại sao mẹ em lại quyết định để hai cái cửa phòng gần nhau như thế. Lý do thẩm mỹ? Không, để hai cửa cách nhau thế này trông rộng rãi và thoáng hơn. Lý do tiện dụng? Không, để cửa thế này bố trí đồ đạc trong phòng tiện hơn mà đi ra ngoài cũng đỡ vướng hơn – không có tình trạng hai người đâm sầm vào nhau khi vội lao khỏi cửa. Một bạn bảo em là mẹ em muốn kiểm soát em. Khổ, tầm này rồi, có cho em lên mâm cùng nửa cân vàng thì người ta cũng chỉ lấy nửa cân vàng rồi giả lại nguyên 60 cân thịt, còn kiểm với chả soát làm cái gì nữa hả giời?!

19. Vầng, lại cửa!

Em hứa em nói nốt chuyện cái cửa này nữa thôi rồi em sẽ chuyển sang chuyện khác!

Cửa nhà đã lắp xong xuôi, đến công đoạn lắp kính. Mẹ em, sau một giai đoạn điên đầu vì trong nhà tự dưng mọc ra một con quái vật đeo kính gọng sừng cầm lăm lăm bản vẽ gầm rít đòi làm lại cái này đập bỏ cái kia, bỗng trở nên thận trọng quá mức cần thiết. Làm cái gì nàng cũng hỏi em, thợ hỏi gì cũng bảo chờ em. Em thì ở bờ đê, ngày nào cũng phải về để canh xem thợ có đến làm không. Trong giai đoạn hoàn thiện thì nhà sẽ có nhiều tốp thợ khác nhau, mỗi tốp hẹn một hôm, có hôm chả có tốp nào, em vẫn cứ phải về, ngồi ngáp vặt dưới gốc cây (cái gốc ở cái vỉa hè khai khai mà em viết ở entry trước ấy) đề phòng họ có đến thì còn chỉ đạo khắc huề*. Những ngày ròng rã ngồi ngáp dưới gốc cây, em đọc xong được độ 3 cuốn sách thuộc dạng sách tiểu sử khô khan với 1 tiểu thuyết hài châm biếm, nghĩ ra nhiều tứ thơ văn nhưng khi về đến nhà thì quá mệt, mở máy tính ra rồi ngủ quên, không viết được cái gì. Ờm em buôn đến đâu rồi ý nhỉ, à đến đoạn lắp kính. Khi thợ mộc chuẩn bị lắp kính cho cửa nhà, em lại không có ở gốc cây. Mẹ em gọi điện hỏi em cửa kính trong nhà thì em thích lắp thế nào.

Lẽ ra, em phải biết là mẹ em không nắm vững kỹ năng đặt câu hỏi và diễn đạt ý kiến (cái này thì em nếm mùi từ bé, mẹ em nói một đằng em làm một nẻo, rồi bị ăn đòn – sau này mới biết là tại mẹ diễn đạt rối rắm chứ mình không ngu – cái tênThieu_iot của em xuất phát từ câu mẹ em chửi em đấy “đồ thiếu iốt”). Lẽ ra, em phải hỏi lại kỹ càng, em phải làm rõ xem cửa kính trong nhà cụ thể là ở những đâu những đâu, em phải lưu ý mẹ em về chuyện cửa các phòng có tính chất riêng tư thì phải làm kính mờ… Túm lại, em đã không hỏi và lại vội vàng đi nói với nàng rằng cứ làm cửa kính trắng bình thường chứ có gì khác biệt đâu. Và thế là nàng cho hai cái cửa phòng riêng của nàng và của cũng là kính trắng luôn, trong suốttttt!

Em nhìn lớp kính văn vắt, nghĩ đến cảnh hoặc phải trưng bày toàn bộ của nả trong phòng cho người đứng ngoài hành lang xem như xem triển lãm hoặc phải may rèm giặt rèm treo rèm mà tá hoả. Không, em bị hen, bị mẩn, bị ngứa, em không thích có một cái ổ chứa bụi trong phòng! Em lại phải gọi điện cho mẹ em để cự nự rằng sao mẹ lại lắp kính trắng thì mẹ em bảo tại con nói. Em hỏi lại thế mẹ không biết là phòng ngủ thì phải đảm bảo riêng tư à, nàng bảo không biết. Cùn ơi là cùn! Thôi thì kính lắp rồi chả nhẽ gỡ ra, em đành gọi điện cho bạn hỏi chỗ mua đề can dán kính cho mờ đi vậy. Bạn nào có kỹ năng dán đề can lên kính nuột nuột tí vào đây truyền nghề cho em đi, em cảm ơn. Hẹn các bạn phần sau, (có lẽ) em sẽ nói về sự vô trách nhiệm cẩu thả ngu si đần độn của một lũ zai khệnh mà người ta vẫn gọi là thợ.

(*) Đây là cách diễn đạt vui ở Hà Nội cũ, xuất phát từ các chương trình quảng cáo cho buổi biểu diễn nhạc nhẹ ở 51 Trần Hưng Đạo với người chỉ đạo là Nghệ sĩ ưu tú Khắc Huề.

Chú thích ảnh: Ảnh sẽ treo trong bếp nhà em.

Posted in Uncategorized | Tagged: | 23 Comments »

Nhật ký làm nhà – phần 5

Posted by tranthutrang on 27/09/2008

Phần 5 này em viết tặng mẹ em, người luôn cho rằng mình giỏi hơn kiến trúc sư.

Như đã kể ở phần 1, em dụ dỗ được một bà thạc sĩ phó phòng kiêm giảng viên kiến trúc nhận lời vẽ nhà. Em chơi với cả nhà bả 5-6 năm nay, nhẵn mặt đến nỗi con bả thấy em trên TV là réo cô Trang cô Trang ầm ầm. Chính vì thế nên cái việc trình bày cho kiến trúc sư hiểu hoàn cảnh-quan điểm-mong muốn của gia chủ, vốn bị mọi người doạ là công đoạn gay go nhất trong quá trình thiết kế nhà, với em lại tương đối dễ dàng. Hình như em và bả chỉ nhấm nháp hết ấm trà + nửa túi mứt gừng là thống nhất xong phần ý tưởng. Khi cầm bản vẽ trên tay, em thấy phần đáng sửa nhất là… các lỗi chính tả mà đệ tử của bả mắc phải (bạn này làm nhiệm vụ triển khai ý tưởng, có vẻ hay bị lẫn lộn ch-tr), còn các kiểu bố trí sắp xếp thì hầu như không có gì phải kêu ca.

Đinh ninh rằng thiết kế như thế là chuẩn không cần chỉnh rồi, em giao bản vẽ cho mẹ em đặng gọi thầu thợ thi công. Và cũng từ đây, bi hài kịch bắt đầu.

14. Những lời góp ý chân thành cho cái cày

Mẹ em không biết đọc bản vẽ (cái này thì mãi sau em mới biết chứ hồi đầu em tưởng nàng biết lắm, vì nàng có kinh nghiệm xây 2-3 cái nhà rồi mà), lại không đủ khả năng mường tượng và hình dung (cái này thì em biết từ đầu, khi cố gắng hỏi ý kiến hay giải thích cho nàng về các ý tưởng về căn nhà tương lai), nhưng rất hay đưa bản vẽ cho người này người kia xem. Mà cái thói đời người Việt mình cứ phải làm như am hiểu lắm, cứ phải nói thêm nói bớt dăm ba câu theo hướng moi móc khuyết điểm ra cái điều góp ý chân con bà nó thành, thì mới chịu được.

Thế là cứ vài hôm em lại phải nghe những câu có công thức sau: “Bác/chú/anh Tí Ngọ Mão Dậu xem bản vẽ, bác/chú/anh ý bảo sao nhà mình Thìn Tuất Sửu Mùi thế?”. Các ông Tí Ngọ Mão Dậu kia thường là một ông chú ông anh nào đó đã xây nhà hoặc biết võ vẽ về xây dựng. Còn các kiểu Thìn Tuất Sửu Mùi thì thường là những chi tiết có-vẻ-bất-hợp-lý mà các ông ấy phát hiện ra. Thôi em ví dụ luôn cho các bạn dễ hình dung nhé.

Nhà em có một cái gác xép lửng để làm phòng sinh hoạt chung. Tầng lửng này bằng 1/2 diện tích tầng 1 (trệt), nằm ngay phía trên bếp và phòng ăn, chính vì thế nên trần bếp kiêm phòng ăn nhà em chỉ cao chừng 2m6. Một trong số các ngài Tí Ngọ Mão Dậu kể trên nghía vào cái bản vẽ, thấy cái thông số 2m6 này, vội vàng ngoạc mồm toáng lên: “Sao trần tầng 1 thấp thế, có 2m6!”.

Đấy các bạn xem, cái hạng đọc bản vẽ còn không xong như thế mà cứ đi nhận xét để làm cái gì cơ chứ! Mẹ em, nếu biết đọc bản vẽ và biết hình dung theo mô tả hết sức kỹ lưỡng của em, thì đã có thể cãi lại rằng: “Bố thằng ngu, trần tầng 1 nhà bà cao 5m đấy, chỗ thấp 2m6 là vì có cái gác lửng, mày không biết thì im mồm cho bà làm, đừng có dìm hàng!”. Nhưng hỡi ôi, mẹ em không biết và không cãi gì sất, mẹ em đem nguyên văn các thể loại nhận xét đấy về trút vào đầu em với thái độ trách móc cứ như là em và kiến trúc ni cô bạn em làm ăn ngu xuẩn lắm í.

Đầu tiên em còn gắng gượng giải thích cho nàng (hờ, việc này rã cả họng chứ không đùa) để sau đó nàng đi giải thích lại cho cái đám Tí Ngọ Mão Dậu dở hơi kia. Nhưng vài lần như vậy thì em hết kiên nhẫn, em đề nghị nàng đừng có mang bản vẽ cho ai/đứa nào xem nữa, vì thiên hạ chỉ nói/chê cho sướng mồm, cho ra vẻ ta đây hiểu biết, kinh nghiệm đầy mình… chứ họ/chúng nó không gánh trách nhiệm hay thiết tha gì với cái nhà như nàng và em đâu. Nàng gật gù nhưng có vẻ ức chế lắm, vì khoe bản vẽ hoành tráng là một phần lạc thú của nàng khi làm nhà mà!

Từ chuyện cực kỳ bực mình này, em rút ra một kết luận là nếu cứ đưa bản vẽ cho thiên hạ xem thì sớm muộn cái nhà mình sẽ thành cái cày giữa đường, và mình rất có thể sẽ là người đẽo. Và em xin thề có cái màn hình LCD trước mặt, nếu trong tương lai em xây nhà, em sẽ không đưa bản vẽ cho thằng cha vơ chú váo nào xem sất! Nhân tiện sẵn cái màn hình LCD, em cũng thề luôn, em sẽ không bao giờ trở thành lũ Tí Ngọ Mão Dậu kia, cụ thể là em sẽ không xem bản vẽ của nhà bố con thằng nào sất! Các bạn làm chứng cho em nhé.

15. Những lời hờn dỗi

Mẹ em có một nhược điểm rất lớn: Không biết lượng sức mình. Khái niệm “sức” em đề cập đến ở đây mang nghĩa rộng là hoàn cảnh, khả năng của bản thân chứ không phải là sức lực thể chất đâu nhé. Đại khái biểu hiện của cái sự không biết lượng sức này thể hiện ở chỗ mẹ em không biết mình muốn gì, hay nói đúng hơn là cái gì cũng muốn. Điều này thể hiện trong rất nhiều việc, kể cả lĩnh vực tình yêu tình báo, nếu các bạn thích em sẽ kể thêm, à nhưng trong khuôn khổ nhật ký làm nhà này thì em chỉ kể về chuyện liên quan nhà cửa xây dựng thôi.

Ngay từ giai đoạn tầm (kiến trúc) sư vẽ nhà, cái sự “gì cũng muốn” của mẹ em đã khiến cho ít nhất 2 kiến trúc sư – do bạn bè mẹ em giới thiệu – chạy mất dép vì kinh hãi. Các bạn cứ thử làm kiến trúc sư mà gặp phải một bà chủ nhà tiền thì không nhiều đất thì không rộng mà vừa muốn làm nhà để ở cho sướng lại vừa muốn thuận tiện để sau này cho người khác thuê, vừa muốn nhà đẹp hiện đại vừa muốn tận dụng vật liệu cũ, vừa muốn nhà không nóng lại vừa muốn phòng đủ sáng… xem, các bạn lại chả khóc thét lên ý chứ! Cũng chính vì các kiến trúc sư do mẹ em tầm về đều bỏ của chạy lấy người nên em phải xắn quần lội vào, và cũng vì thế nên mới có chuyện em làm việc với kiến trúc ni cô từ khi trình bày hoàn cảnh đến lúc trả tiền, chứ không phải mẹ em.

Như đã nói, em và kiến trúc ni cô hiểu nhau, em lại biết cách gạt bỏ những mong muốn, yêu cầu chưa thật phù hợp và cần thiết trong hoàn cảnh hiện tại (chứ không như mẹ em, đòi tất!), việc thiết kế vì thế khá trôi chảy thông suốt. Thấy tình hình tiến triển tốt, em lon ton về báo cáo với mẹ em rằng nhà mình tương lai sẽ như này như này như này, giải thích giải trình hết sức cụ tỉ. Mẹ em, vì không biết đọc bản vẽ, không biết tưởng tượng hay hình dung về không gian, lại còn không bằng lòng vì em dám trứng khôn hơn vịt trong cái việc nói chuyện phải quấy với kiến trúc sư, nên hễ em hỏi nàng đã ưng điểm này điểm kia trong thiết kế chưa, nàng lại dỗi, bảo rằng: “Tuỳ con, con ở là nhiều chứ mẹ ở là bao nhiêu” (!).

Ôi, nói các bạn bỏ quá, em bó tay chấm com chấm mắm tôm với cái kiểu hờn lẫy nh
gái 16 làm nũng người yêu của mẹ em. Làm nhà là chuyện lớn, người ta dẹp mọi mâu thuẫn để bàn bạc rồi ra sức hỗ trợ nhau còn không xong, đằng này cứ đi tự ái vặt! Em quyết định không dỗ dành gì nữa, để mặc cho nàng dỗi, em cứ thế làm việc với kiến trúc ni cô cho đến khi hoàn thành thiết kế. Nhưng, hức hức, chính cái sự mặc kệ nàng của em đã khiến em và cả nàng phải trả giá về sau…

16. Khi chủ nghĩa kinh nghiệm lên ngôi (hay “Chuyện KTS không dám nhận đấy là tác phẩm của mình”)

Về chuyện thiết kế kiến trúc, em có quan điểm rất đơn giản: Người ta được học hành dăm bảy năm chỉ để thiết kế cho mình cái nhà, lại có máy móc phần mềm hỗ trợ tính toán, chắc chắn phải hơn hẳn cái ngữ không biết gì như mình. Chính vì nghĩ thế nên khi đã bàn bạc kín nhẽ với kiến trúc ni cô và nhận thành phẩm là một tập giấy A3 dày cộp, em chắc chắn một niềm tin tất thắn(g) là cứ theo cái bản vẽ mà xây thì sẽ được cái nhà tử tế, có thể không gô tích ba rốc lãng mạn trừu tượng đa đa dã thú tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc nhưng chắc chắn sáng sủa, gọn gàng và hợp lý. Ấy thế nhưng mẹ em lại không nghĩ như vậy.

Khi nhà em bắt đầu xây phần thô, mẹ em liên tục đưa ra những thắc mắc cho em. Nào là “tại sao lại xây móng bè?”, nào là “sao phải nhiều cột thế?”. Khi chưa xảy ra vụ Đình viện thâm thâm tình người mỏng ở phần 3, em còn ở gần nàng và công trình nên cũng gắng gượng hỏi lại kiến trúc ni cô rồi giải đáp theo lối trực quan trên hình vẽ và kiên quyết bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ… à toàn vẹn thiết kế. Nhưng đến khi em phải dọn ra bờ đê ở thì em không thể hàng ngày hàng giờ đi sâu đi sát được nữa, đành dặn nàng là có gì vướng mắc thì gọi điện cho em.

Thế là, mỗi ngày, em phải nhận ngót chục cuộc điện thoại nghe nàng kêu ca hết chuyện WC sâu đến việc phòng chật rồi ra vẻ hỏi ý kiến em (và qua em đánh tiếng tới kiến trúc ni cô) xem thay đổi chỗ này một tí chỗ kia một tí có được không (mà thực ra là nàng tự động thay đổi xừ nó rồi, hỏi cho có). Cứ phải nghe và gọi điện thoại liên tục rồi gân cổ miêu tả chay cho một người hoàn toàn không có khả năng hình dung tưởng tượng như nàng, em và kiến trúc ni cô đều muốn phát điên. Cuối cùng, chúng em cùng đầu hàng. Em trân trọng nói với nàng rằng đấy là nhà nàng, nàng muốn làm gì thì làm.

Được nhời như cởi tấm lòng, nàng, người mẹ yêu dấu của em, mệnh phụ quý phái nhà em, đã mặc sức vận dụng chủ nghĩa kinh nghiệm, thay đổi hết chỗ này đến chỗ kia, làm biến dạng cái nhà. Sau đây em xin liệt kê vài hạng mục chủ chốt:

- Không cho xây bức tường vốn đóng vai trò bình phong che cửa WC tầng 1.
- Bịt cửa sổ trông ra giếng trời, thay vào đó là mở cửa sổ nhìn ra nóc WC công cộng sau nhà (để lấy gió!).
- Xây tường giật cấp cho phần lan can gác lửng (lẽ ra là lan can sắt, thoáng).
- Khoét hốc âm tường vô tội vạ ở hầu hết các phòng.
- Thu hẹp phòng tắm của nàng.
- Mở rộng phòng ngủ của em (dù em không hề yêu cầu).
- Đổi vị trí cửa phòng ngủ của em.
- Thay đổi kích thước cửa để tận dụng cửa từ nhà cũ.
- Mở rộng gấp đôi diện tích tầng 3.
- Đổ bê tông mái vát và dán ngói cho tầng 3 thay vì lợp tôn.

Phần lớn những thay đổi của nàng đều khiến cho nàng tốn kém và em bực mình (hoặc ngược lại, em tốn kém, nàng bực mình, túm lại là cả em và nàng cùng tốn kém và bực mình) và khiến cho kiến trúc ni cô khóc tung toé với em trên YM mà rằng: “Tao không dám nhận đó là nhà tao vẽ nữa”. Chi tiết em sẽ kể cặn kẽ ở phần sau, mời các bạn chăm chú đón xem.

Posted in Uncategorized | Tagged: | 14 Comments »

Nhật ký làm nhà – phần 4

Posted by tranthutrang on 11/09/2008

10. Cocktail cho xây dựng

Bắt tay vào xây nhà, người ta thường phải băn khoăn giữa hai phương thức tên là “Chìa khoá trao tay” và “Thuê thợ”. Nếu chọn phương thức chìa khoá trao tay hay còn gọi là khoán gọn, chủ nhà gọi một ông thầu đến, giao cho ổng cái bản vẽ, tuỳ ổng mua bán chọn lựa vật liệu, điều thợ, miễn là xong thì thôi… Khi nào hoàn thành, chủ nhà nghiệm thu gật gù, ổng trao chìa khoá nhà rồi từ nay đường đời chia đôi ngả. Còn nếu chọn phong cách thuê thợ, chủ nhà vẫn gọi ông thầu đến, nhưng kèm theo bản vẽ phải là vật liệu xây dựng.

Nhà em chỉ có hai mẹ con, rất muốn chìa khoá trao tay cho đỡ mệt. Nhưng xây nhà trong thời buổi bão giá, không ông thầu nào dám nhận làm theo phương thức này, vì sợ hôm trước ký hợp đồng hôm sau giá cả đội thêm mươi mười lăm hai mươi phần trăm thì lỗ chỏng gọng. Thêm nữa, mẹ em có tính đa nghi, nôm na là không tin bố con thằng nào, tâm lý luôn nơm nớp lo nó lừa mình, lại hết sức tằn tiện, nôm na là sợ tốn tiền (mà làm khoán kiểu này thường bị đội chi phí lên do ông thầu thích ăn lãi), nên cuối cùng chấp nhận phương án tự lo vật liệu, thợ chỉ việc vác xác đến làm.

Khái niệm “mình mua vật liệu” nghe thì gọn gàng chứ thực chất là gi gỉ gì gi cái gì cũng đến tay mình, từ thứ bé bé rẻ rẻ như dây thép, bạt và đinh đến những thứ to to đắt đắt như xi măng, gạch và thép. Mấy cái này thì mẹ em ôm tuốt, mua cái gì ở đâu của ai giá bao nhiêu… mẹ em thuộc còn hơn em thuộc tên nhà xuất bản, chẳng gì thì mẹ em cũng có kinh nghiệm xây tới 2 hay 3 cái nhà rồi (dù không cái nào ra hồn). Khổ nỗi, những thứ to to thì kiến trúc sư và kỹ sư kết cấu cấu kết với nhau cho ra những con số tương đối chính xác rồi, nhưng những thứ nhỏ nhỏ thì không thể lường trước được. Thế là thợ cứ báo số lượng lắt nhắt, mẹ em cứ nay đi mua, mai đi mua thêm, ngày kia đi mua bổ sung, ngày kìa lại đi giả lại số thừa, rất mất thời gian, công sức, nhan sắc cũng hao tổn theo. Túm lại là mệt người và bực mình, rứt là chóng già!

Bài học tư tưởng em rút ra trong vụ này là nhà mình chỉ mua những thứ to to đắt đắt và ảnh hưởng đến chất lượng công trình, còn những thứ nhỏ nhỏ rẻ rẻ vô thưởng vô phạt thì phải ngọt ngào và man trá dùng vũ lực thương lượng ép ông thầu và thợ tự lo. Tức là mềm dẻo kết hợp cả hai phương thức, như là trộn cocktail ấy, vodka thì quá đắng, red bull thì quá ngọt, đến lúc trộn vào với nhau lại ngon thun thút…

11. Gần ngân hàng thích thật

Sát ngày khởi công, mẹ em gom gần hết tiền tiết kiệm đem về để trong nhà, sẵn sàng giải ngân. Tuy nhiên, vì xây theo phương thức thuê nhân công và tự lo vật liệu nên số ngân phải giải nó không thành cục thành tảng mà chỉ ở mức độ xấp hoặc thậm chí là tờ thôi. Nếu trong suốt quá trình xây dựng mà giữ cục tiền to quá bên mình thì cũng bất tiện, vừa khó kiểm kê vừa không an toàn cho cả mình và tiền, lại không sinh lãi. Nhân đợt chạy đua lãi suất để cải thiện thanh khoản của các ngân hàng nhỏ, mẹ em đem tiền gửi vào một ngân hàng có lãi suất kha khá, không cao nhất không thấp nhất (cao quá thì lo mà thấp quá thì buồn) với kỳ hạn ngắn nhất. Em thì gửi một món của riêng mình vào tài khoản thẻ Vietcombank sẵn có và cầm luôn thẻ trả lương qua Techcombank của mẹ em. Phòng giao dịch của ngân hàng nhỏ kia và máy ATM của Vietcombank (nhận cả thẻ Techcombank) đều ở ngay đầu ngõ nhà em, đi bộ tí tẹo là tới, thế nên việc giải ngân trong suốt thời gian xây nhà khá là nhanh gọn và thuận tiện, hầu như không gặp mắc mớ nào. Túm lại là phải xây nhà gần ngân hàng!

12. Kể ra nhà mặt đường cũng hay

Xưa nay, em cực ghét cái cảnh ở nhà mặt đường vì đã ồn ào bụi bặm lại còn hay bị đám hỏi thuê nhà làm phiền. Thế nhưng đến lúc xây nhà thì em mới thấy hết những ưu việt của lợi thế ô tô đỗ cửa trong các mẩu rao vặt nhà đất. Các chỗ kinh doanh vật liệu đều quảng cáo là chở đến chân công trình, nhưng nếu mua khối lượng không nhiều mà chân công trình lại e ấp núp chỗ khuất thì họ cũng e ngại. Nghe nói nhà em ngay mặt ngõ to, ô tô tránh nhau thoải mái, lại có bãi rộng để quay xe, các chủ hàng hồ hởi hơn hẳn. Thế là xe tải chở vật liệu xây dựng đến cho nhà em chỉ việc chổng phao câu lên trút xuống xong rồi trần trùi trụi đi về không vướng víu. Nếu nhà em mà ở trong ngách, địa chỉ có tới mấy cái “suyệc”*, đi vào phải quẹo phải lách, chắc chắn tiền chi cho đội ngũ xe cải tiến và khuân vác sẽ tăng lên nhiều nhiều.

* Chữ này bắt nguồn từ kiểu phát âm tiếng Pháp bồi của từ sur – nghĩa là trên.

13. Phải hành nghề bắt cóc

Tiền làm nhà không thiếu nhưng mẹ em hầu như không bao giờ thanh toán sạch sẽ các khoản mà thường nợ lại chừng 10-15% tổng số tiền phải trả. Cách làm dây dưa này cũng như kiểu bắt cóc con tin trong phim hành động ấy mà. Khi con tin ở trong tay thì kẻ bắt cóc tha hồ ra các kiểu yêu cầu yêu sách (mà trong phim thì còn có đội đặc nhiệm giải cứu chứ ngoài đời lấy đâu ra!) Vì con tin là đồng tiền liền khúc ruột nên yêu cầu yêu sách của mẹ em dù có hơi oái oăm lắt nhắt phiền toái vẫn được các chủ hàng đáp ứng khá đầy đủ (chẳng gì thì bà đây cũng đang nắm đằng chuôi, chúng mày lôi thôi bà quỵt luôn, nhá).

Học tập tấm gương đạo đức của mẹ em, khi bắt đầu lo hoàn thiện, em cũng hành nghề bắt cóc. Tuy thỉnh thoảng cũng có cảm giác hơi áy náy lương tâm vì cầm tiền mà không trả hết cho người ta, nhưng em vẫn thấy đây là giải pháp tối ưu trong thời buổi hàng hoá lộn nhộn mà dịch vụ sau bán hàng cũng như chữ tín còn chưa được coi trọng như hiện nay.

Posted in Uncategorized | Tagged: | 12 Comments »

Nhật ký làm nhà – phần 3

Posted by tranthutrang on 19/04/2008

Nhật ký làm nhà của em cho đến giờ phút này có vẻ giống một bản nhạc giao hưởng, hết chương 1 allegro (nhanh), chương 2 prestissimo (cực nhanh), giờ đến chương 3 adagio (chậm), à không, có lẽ phải là adagissimo (rất chậm) mới đủ để diễn tả tâm trạng buồn bã của em hiện giờ.

9. Đình viện thâm thâm thâm kỷ hử?*

Giấy mỏng, tình người càng mỏng hơn

Mấy hôm nay em để câu này trên blast, đầu tiên để vì thực sự nghẹn lời chẳng biết viết gì nói gì, sau đó để vì muốn xem những người bạn trong danh sách của mình phản ứng thế nào. Nhiều người hỏi han, em cảm ơn vì các bạn đã quan tâm và xin lỗi vì không thể trả lời ngay. Cũng không ít người dù vẫn online đều đều nhưng đến một câu hỏi thăm cũng không có, em cũng cảm ơn các bạn vì đã im lặng (để em biết mà ứng xử) và xin lỗi vì không thể coi các bạn là bạn nữa. Quan điểm bạn bè trên blog thì em đã nói rõ trong entry Không phải thư hằng tuần (số 8) – Bao lâu rồi bạn không comment blog tôi, bạn nào tò mò có thể đọc lại.

Trở lại nguyên nhân cho cái blast chua chát trên, chuyện khiến em buồn thực ra chẳng có gì nghiêm trọng. Nhà em giờ đã thành đống đổ nát như ảnh trên, mẹ em, em và con mèo Xám Nhọ dọn sang nhà bà ngoại ngay bên cạnh. Nói là nhà bà ngoại nhưng thực ra là nhà của vợ chồng dì (em gái mẹ em) xây. Nhà mới xây chưa đầy năm, mặt bằng rộng, nội thất cao cấp. Phòng em đang ở tạm thậm chí còn đẹp và tiện nghi gấp mấy lần phòng riêng của em nơi nhà cũ. Từ hôm dọn sang, tinh thần em rất phấn khởi, thậm chí có lần còn để blast tả cảnh bên ngoài cửa sổ bằng một giọng tươi vui yêu đời: “Ngoài cửa sổ có cây dâu quả đang chín và mấy con chào mào nhảy nhót, bên trong cửa sổ có 2 con mèo lười nằm ườn. Một con 6 tuổi, một con 26 tuổi.” Nhưng 2 con mèo lười đâu biết rằng chúng không được hoan nghênh trong ngôi nhà hoành tráng như khách sạn mini này…

Em là một đứa kỳ quặc và nhút nhát. Em không xởi lởi nhanh nhẩu trong các nghi thức mang tính xã giao. Em chẳng đi làm ở đâu, suốt ngày ở nhà cắm mặt vào máy tính và sách. Em thức khuya và ngủ dậy muộn. Thậm chí đến khẩu vị của em cũng không được bình thường, vì không ăn được quá nhiều thứ (rau sống, mắm tôm, tiết canh…). Em lại còn hay nói chuyện bằng điển tích điển cố khó như đánh đố và có giọng điệu trào phúng đậm chất hiện thực phê phán. Nói chung, em tự biết mình là một đứa rất khó ưa nên đã cố gắng điều chỉnh sinh hoạt để ít làm phiền gia chủ hết mức có thể. Em luôn về nhà trước 9 rưỡi tối. Em không mở nhạc to. Em báo cơm tháng ở quán cơm bình dân để không phiền ai nấu nướng. Em hạn chế ra khỏi phòng để đỡ va chạm. Em kéo dây ADSL từ nhà cũ sang dùng riêng để không tranh chấp tiền nong. Em cũng lường hết những rắc rối phát sinh từ mèo Xám Nhọ (chạy lung tung, ăn vụng, đi bậy…,) và chặn trước bằng lồng inox, cát khử mùi, vòng cổ chống rận…

Nhưng mọi nỗ lực của em chẳng giúp em ở lại căn phòng nên thơ này cho đến khi nhà mới xây xong. Một buổi tối, nhà em còn chưa đào móng, em log in vào Yahoo Messenger, thấy dòng offline của con bé em họ nói rằng bà nội nó (mẹ chồng dì em) ở quê rất lo lắng về chuyện có một con mèo xuất hiện trong nhà mới vì việc này đem lại vận rủi, rằng phải sau 1 năm thì mới được cho mèo vào ở, rằng em nên tìm cách giải quyết mèo Xám Nhọ của em cho sớm. Em đọc những dòng tin nhắn không dấu vô cảm cả về hình thức và nội dung ấy, đột nhiên thấy khoảng hẫng trong lòng rộng ra, rộng mãi.

Xám Nhọ đã ở với em hơn 6 năm. Nó xuất hiện trong Nhật ký tình yêu TIO. Nó là hình mẫu cho “nhân vật” Mèo Còi trong Phải lấy người như anh. Nó là chủ thể trong những bức ảnh em ưng ý nhất, một bức trong số đó đã được treo ở blog em từ khi blog chưa có entry nào. Nó là sinh vật ở bên em nhiều nhất, hơn cả mẹ, hơn cả những người yêu, hơn cả bạn bè. Nó chẳng gào đực, chẳng đòi ăn, chỉ ngồi yên, phát ra những tiếng rừ rừ đầy an ủi. Nó cho em cảm giác gần như tình yêu… nói thế nào nhỉ, cảm giác ấy là niềm hạnh phúc khi biết được có ai đó cần mình, phụ thuộc vào mình, trông ngóng mình, khi thấy ai đó ngúng nguẩy bắt mình phải bỏ công bỏ sức và ban phát cho mình những cử chỉ âu yếm… Với một đứa con độc nhất trong một gia đình quá neo người, một người luôn vụng về đánh mất tình yêu như em, một con mèo nhút nhát và nhỏ nhắn như Xám Nhọ quý giá biết bao. Vậy mà có người bắt em phải giải quyết nó, con mèo đã ở với em 6 năm, để đổi lấy việc em được ở trong nhà người ta vài tháng!

Đến bây giờ em mới nói (mà thực ra là viết) được chừng này ý, còn khi đọc tin nhắn xong, em chỉ biết im lặng. Ừ, thì còn biết làm thế nào nữa, chẳng nhẽ chỉ vì con mèo mà làm ầm lên khiến tình cảm gia đình vốn đã chẳng lấy gì làm đầy đặn nay càng vơi thêm. Mấy đêm liền em hầu như thức trắng nhìn con mèo nằm gối lên chân thiêm thiếp, đôi khi mơ ngủ còn giãy giụa làu nhàu. Em phải làm gì với nó đây? Đem nó bỏ ra đường ư? Hay là cho nó đi ở hẳn nhà khác? Hay thuê khách sạn chó mèo Bảo Sinh cho nó ở đến khi làm nhà xong? Hay gửi nhờ nhà ai trông nom?

Thực ra, trừ cách giết và bỏ, cách nào cũng tốt cả. Nhưng có nhiều lý do để em chẳng theo được cách nào. Bạn bè em dù rất yêu mèo nhưng cũng không dám nhận nuôi một con mèo mong manh của một người có tâm hồn mong manh, dù chỉ tạm thời. Thuê khách sạn thì em không tin tưởng và cũng chẳng có tiền để trả ròng rã mấy tháng như thế. Và trên hết là khi lòng em không muốn xa thì chẳng phương án nào chấp nhận được. Tim em đã quá mệt mỏi với những thấp thỏm đường đời, nếu thêm cơn thấp thỏm hay đau đớn vì số phận Xám Nhọ nữa có lẽ em không chịu đựng nổi. Vậy chỉ còn một cách là cả em và Xám Nhọ phải dọn đi càng sớm càng tốt.

Nhưng em biết dọn đi đâu khi nhà em chỉ còn là đống gạch vụn nhợt nhạt kia? Giải pháp bật ra nhanh nhất trong đầu là thuê cái nhà nào đó gần gần cho tiện. Nghĩ đến đó, em ngay lập tức nháo nhào mở các trang rao vặt để tìm nhà thuê. Nhưng cũng ngay lập tức, em nhớ ra một sự thật phũ phàng: vì toàn bộ tiền bán văn ki cóp bấy lâu nay đã đưa cho mẹ lo chuyện xây nhà, em chỉ còn lại một ít tiền, chừng 5 triệu đồng. Bây giờ thuê nhà thường phải trả trước từ 3 đến 6 tháng, một căn hộ tập thể xuống cấp không có đồ đạc gì cũn
g phải 1,5 triệu/tháng, tức là em sẽ thuê được một căn nhà, đem Xám Nhọ đến chui rúc trong đó 3 tháng với những tiện nghi cực kỳ tối thiểu và cả người cả mèo chỉ ăn mì gói trong suốt thời gian ấy.

Tất nhiên, mẹ em và bạn bè luôn sẵn sàng giúp đỡ, bản thân em cũng còn một đôi món nhuận bút chưa lĩnh, tuy không nhiều nhưng cũng đủ tiêu cầm chừng. Nhưng việc liên lạc để tìm được căn nhà ưng ý cũng mất bao nhiêu thời gian, rồi còn đủ thứ thủ tục điều kiện phiền hà khác của chủ nhà mà một kẻ thất nghiệp ôm theo con mèo như em khó có thể đáp ứng, mà cái tình thế của em lúc này thì không thể nấn ná thêm nữa. Vì còn ở trong hoàn cảnh nặng nề này ngày nào, em còn thấy bất an và tổn thương ngày đó. Và trên thực tế, sự bất an và tổn thương đang bào mòn dần sức lực của em. Em mất ngủ, ăn kém và giảm cân (cái quần bò cạp cao em mua tháng trước giờ đã thành cạp trễ). Em không thể viết được gì và bắt đầu nghĩ đến rất nhiều tình huống tiêu cực. Đầu em luôn hiện ra những hình ảnh đổ vỡ thương tích, thậm chí chết chóc mà nhân vật duy nhất bao giờ cũng là em. Em bắt đầu thấy sợ chính mình và tự bắt mình không được im lặng nữa. Em mở lời cầu cứu bạn bè.

Em tự lập và tự ti nên thường ngại nhờ vả, cái gì tự lo được thì không bao giờ nhờ, và khi đã nhờ là thực sự rất rất rất cần. Những người bạn, những chị những bạn thuộc dạng gái-văn-phòng-không-tẻ-nhạt đã từng là động lực giúp em viết đến 2 cuốn tiểu thuyết mua vui, đã chơi với em từ 4-5 năm nay và tình cảm vẫn như bát nước đầy. Họ rất hiểu tính em nên khi em viết lời cầu cứu, hầu hết đều đáp lại nhiệt tình. Một người cho em mượn ngôi nhà bỏ không ở ngoại ô kèm theo đồ đạc, vài người khác bảo em cần tiền thì cứ nói, vài người nữa đồng ý chuyển dọn đồ giúp, có vài người thì an ủi một cách đơn giản là tỏ ý sẵn sàng ngồi cùng em ở quán café hoặc đưa em đi dạo để em không quá đơn độc rồi sinh nghĩ quẩn… Mỗi người một tay vực tinh thần em dậy, và em đã thấy mình ổn hơn. Tuy không thể cười cợt như 2 phần trước nhưng ít nhất em cũng viết tiếp được nhật ký làm nhà.

Còn vài tiếng nữa là em và Xám Nhọ sẽ từ biệt ngôi nhà không phải của mình để đến một ngôi nhà khác, tuy vẫn không phải của mình nhưng còn có chỗ cho mình. Đêm qua, khi đã gói ghém xong gia tài ít ỏi, em bước ra hành lang đứng nhìn khắp cái không gian rất rộng nhưng cũng rất hẹp này, chợt hiểu nỗi đắng cay của nàng Chương Hàm Yên khi vừa khóc vừa đọc câu “Đình viện thâm thâm thâm kỷ hử?”. Nhà cửa sâu sâu sâu biết mấy? Nỗi buồn cũng sâu hơn khi lòng người lắm khi nông cạn đến không ngờ…

Vài lời cho các bạn đã đọc và comment entry này khi nó vẫn đang được viết:

Em không cố ý lỡm các bạn hay câu comment, page views gì cả. Các bạn cũng đừng tiếc công động viên an ủi hay hối hận vì đã mở lời đề nghị giúp đỡ em. Vì dù vấn đề đã được thu xếp êm xuôi, em vẫn thực sự cần chia sẻ. Những lời chia sẻ có thể không phù hợp với em và với hoàn cảnh em hiện tại, nhưng ít nhất chúng cũng tốt cho em hơn là sự im lặng. Cảm ơn các bạn, từ đáy lòng.

*: Câu đầu tiên trong bài Điệp luyến hoa kỳ 1 của Âu Dương Tu. Tạm dịch là “Nhà cửa sâu sâu sâu biết mấy”, chữ đình viện dịch là nhà cửa chưa ổn lắm, vì đình viện là sân và nhà có tường bao – ý là cơ ngơi lớn.

Đây là phần thuộc về lịch sử:

Giờ vẫn chỉ có thể viết được một câu: Giấy mỏng, tình người càng mỏng hơn.

Trong lúc chờ đợi, các bạn đọc tạm cái tản văn về tình yêu:

Bản đã cắt tỉa, trên Tuổi Trẻ

Bản gốc, trên www.sachcuatrang.com

Chú thích ảnh: Nửa tháng trước, đống đổ nát này là một cái nhà.

Posted in Uncategorized | Tagged: | 28 Comments »

Nhật ký làm nhà – phần 2

Posted by tranthutrang on 10/04/2008

Không hiểu tại sao em viết nhật ký làm nhà toàn kể những chuyện mệt mỏi căng thẳng mà các bạn cứ lăn ra cười. Nghĩ mãi rồi kết luận là tại cái tính thích châm biếm của em. Sự thể càng thảm, em kể càng hài. Thôi thì hài cho trót vậy, chứ thật ra em trét méo cả mặt rồi các bạn ạ.

Nhật ký làm nhà – phần 1
Nhật ký làm nhà – phần 3

5. Những mùa hoa bỏ lại

Khi em viết đến đây thì cái Windows Media Player nó ngẫu nhiên chuyển đến bài này, thấy hợp hợp nên em lấy luôn. Nghe thì nhã thế thôi chứ đoạn này em nói về chuyện… giải tán đồ đạc. Trước lễ động thổ 3-4 hôm, em bắt đầu chính thức dọn nhà. Nói là chính thức vì trước đó, mẹ em cũng đã đóng đồ rồi chuyển dần sang nhà bà ngoại em bên cạnh (trong thời gian làm nhà, em sẽ ở đấy, chỗ này rất hữu tình, em sẽ kể sau). Gia sản bao nhiêu năm nay của em chỉ có giấy (sách vở tranh ảnh) và vải (quần áo chăn màn) nên thu dọn cũng chẳng mất công lắm. Nhưng em có cái tật hễ dọn đến các loại giấy có chữ, nhất là chữ viết tay, là phải tẩn mẩn đọc lại.

Này là sổ thơ hồi cấp 3 với hình minh hoạ cô gái trái tim tự vẽ bằng chì và một lô sáo ngữ theo kiểu các chữ in đậm sau:

Hôm nay kỷ niệm ùa về

Hao gầy thân xác tim mề của tao
Lát sau nước mắt tuôn trào

Cõi lòng hoang vắng tao xào với măng

Này là nhật ký tình yêu – bản viết tay. Vẫn còn kẹp nguyên vé xem phim/kịch với lại lá khô và những dấu nước mắt (hay nước mũi gì đó, giờ em không nhớ chính xác).

Này là giấy tiêm phòng cho con chó đã chết cách đây 9 năm.

Bao nhiêu là kỷ niệm! Tất cả được em cho vào túi, không phải túi vải để đem chôn như cái tủ đựng thuốc hiệu Cô Lâm* trong Hồng Lâu Mộng vẫn làm với những bông hoa cuối mùa, mà là túi nylon bên ngoài đề bốn chữ trang trọng “Đậu phộng Tân Tân”.

Sau khi đã dọn hết đám phần mềm thì thấy trơ ra lũ phần cứng: Giường, tủ, bàn. Tủ thì vẫn tốt nên em giữ lại, còn cái giường từ thời miền bắc xây dựng xã hội chủ nghĩa với cái bàn liền giá sách made in hàng chợ thì em tính chuyện giải tán sao cho gọn và đẹp. Đầu tiên định đem ra sân hoả thiêu theo nghi lễ đạo Hindu. Nhưng giải pháp đấy có vẻ gây hại cho tầng ozone nên em chuyển sang rao bán.

Em tuy ngu nhiều chuyện nhưng riêng chuyện tiếp thị thì rất giỏi. Em sang muare.vn, chọn cái nick có tên kêu nhất, có avatar nhảy nhót đẹp nhất trong số mấy chục cái nick của mình, đăng bài đó rao bán giường và bàn. Lời rao rõ ràng kèm ảnh (em chụp ảnh đẹpppp thế nào thì các bạn biết rồi) và quà tặng thêm là mấy quyển sách (không phải của Trang) khiến em bị bom điện thoại trong nguyên buổi chiều.

Ngay tối đó, cái giường được một bạn bằng tuổi em đến mua. Bạn này cứ hỏi đi hỏi lại là giường của ai, chắc sợ em đem đồ của người chết đi bán. Em bất lương thật nhưng mà làm gì đến nỗi, các bạn công nhận không? Thế nên cuối cùng thì bạn cũng xỉa tiền nhận giường. Tiền thu được thì chỉ bằng giá một cái gối thôi nhưng em hỉ hả lắm, nghĩ bụng may quá nó khiêng đi cho không thì mình vỡ mặt. Đến sáng hôm sau thì cái bàn liền giá sách hàng chợ cũng lên xe không hoa về nhà mới. Vì cái bàn trông tươm hơn cái giường nên giá cũng hời hơn, tiền thu được chừng hai cái gối rưỡi.

Nhét ba cái gối rưỡi vào ví, em nghĩ bụng vậy là mình đã dọn xong nhà. Nhưng mà chưa xong, cái em zai mua bàn gọi điện lại. Em phát hoảng nghĩ thôi chết hay nó mang bàn đến giả và đòi “gối”, nhưng hoá ra em ý chỉ gọi để thắc mắc tại sao cái ngăn tủ nhỏ dưới chân bàn có cái ổ khoá mà không có chìa. Ôi dào ôi, tưởng gì. Em ơi cứ cắm bừa cái chìa nào vào cũng mở được chứ chị không bới đám đậu phộng Tân Tân ra chìa khoá cho em được đâu. Xong, em ý ậm ừ, rút đơn khiếu nại.

Rồi sẽ qua hết
Nhà sẽ đập hết
Tha thứ cho Trần Thu Trang bé dại…

Bé dại kê “gối”, ngủ.

* Cái này là theo mốt của các hàng quà Hà Nội, món gì cũng phải của bà này cô nọ mới có vẻ ngon, kiểu Lá cải Bà Trang.

6. May mà đọc truyện chưởng

Bên cạnh việc chỉ đạo tuổi tốt để nhà em biết đường mượn, ông thầy cổ quái lai cổ phiếu kia còn bao thầu luôn việc xem ngày giờ với lại cung cấp bài văn khấn cho lễ động thổ. Một bữa mưa xuân phơi phới bay bụi đường lớp lớp rụng vơi đầy còi xe tin tít nhức hết óc em đây khăn gói xuống nhà thầy*.

Nhà thầy ở xê xế nghĩa trang Mai Dịch, ngõ tối hun hút, em một thân một mình cưỡi Hạ Mộng chiến mã (tức con Dream lùn ghẻ) vừa đi vừa tự hỏi không biết ở góc khuất đằng trước có nghiện gia nào cầm kim đao, à quên kim tiêm, phục sẵn đòi làm phò mã without công chúa không. May quá là không nên em an toàn dự giờ chính tả ở nhà thầy. Sở dĩ gọi buổi đấy là giờ chính tả là vì ngoài việc tra lịch vạn sự ra ngày giờ tốt, thầy chỉ còn ngồi vểnh râu uống chè đặc cắm tăm và đọc cho em chép bài văn khấn.

Đến đoạn chép văn khấn, em mới thấy cái công luyện truyện chưởng đến mức cận 3 độ rưỡi của mình cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Thầy đọc ra một lô các vị thánh thần tên nào tên nấy kêu choang choang đầy từ Hán Việt chẳng hạn như Chu Vương Hành Khiển, Thiên Ôn Hành Binh, Lý Tào Phán Quan, Thành Hoàng bản thổ, Tả thanh long, Hữu bạch hổ… Phải người thường nghe mấy cái tên này chắc không ngất xỉu cũng phải hỏi đi hỏi lại mấy lần. Nhưng em thì khác, hí hí.

Lâu nay đọc Kim Dung Cổ Long Ưu Đàm Hoa, em đã quen với các danh hiệu dạng như Phi Thiên Biển Bức, Vạn Lý Độc Hành với lại Ngoạ Long Tú Sĩ nên nói chung là thầy đọc gì em cũng chép ngon, cao tằng tổ tỷ cao tằng tổ khảo nhất định không thể nhầm thành cào cào tỷ tỷ. Văn chép xong về số hoá đưa bà chị soát lại thấy sai có 1 dấu thanh (quá giỏi!). Nhưng mà thú thật với các bạn là cái đoạn in nghiêng trên kia em copy and paste từ file lamnha-vankhan.doc chứ không phải em thuộc ạ. Mà tại sao lại phải thuộc, em có định ngày nào cũng đi động thổ đâu, mà có định đi n
a thì thổ đâu ra mà động mãi!

* Nhái thơ Nguyễn Bính.

7. Không có gà, bắt tạm khỉ

Ông bác Ất-Dậu-khai-gian kia thú nhận rồi lặn mất tăm, bỏ lại nhà em với lễ động thổ đã định đoạt ngày giờ sắm sửa lễ vật xong xuôi nay bỗng thiếu bóng dáng nam tín chủ. Thầy bảo dứt khoát phải có zai đóng vai chủ nhà, dứt khoát đến nỗi em nghĩ hay thổ địa gay mẹ nó rồi (chứ bình thường ra thì làm sao phải tẩy chay gái thế!). Nhưng em nghĩ láo lếu thế xong vội lập bập xin lỗi rồi lập cập chuyển phương án.

Vốn luôn phải sống trong những cơn phập phồng hoặc khóc dở mếu dở do zai thất hứa nên em thường chuẩn bị phương án dự phòng để có gì còn xoay xở. Vụ mượn tuổi này cũng vậy, trong khi mẹ em vò đầu bứt tai vì hết người nhờ thì em xì ra rằng con có mối sinh năm ý năm nọ. Ôi, lúc đấy ánh mắt mẹ em nhìn em mới âu yếm làm sao!

Bắt đầu gọi điện cho mối đầu tiên, một anh trẻ trung đẹp trai. Nhiều cuộc điện thoại suốt buổi sáng và 1 tin nhắn khẩn thiết khẳng định không phải trò nghịch ngày Cá, mãi không thấy hồi âm. Chậc, chắc anh này tưởng mình đùa ác mừng 1-4, thôi vậy! Đang bấn loạn gọi cho một tú ông năn nỉ ỉ ôi để lão điều hàng, em chợt nhớ ra là có người bạn sinh năm 1980 (tuổi Canh Thân). Anh này chơi chung với em ở một cái diễn đàn ăn tục nói phét, ngưỡng mộ nhau cũng phải mấy năm rồi.

Alô phát ăn ngay mới sợ! Anh ý nhận lời nhanh đến nỗi em phải nói đi nói lại là em nhờ thật chứ không đùa đâu nhé, anh ý cũng khẳng định quả quyết là nhận thật chứ không đùa đâu nhé. Em vẫn bán tín bán nghi, đến lúc nhận được sms gồm cả họ tên lẫn ngày sinh âm dương lịch của anh ý để điền vào văn khấn thì mới dám chép miệng ra một nụ cười. Chẹp, bạn bè không thân mà hiểu tính nhau đến mức nói một là một hai là hai như thế cũng hiếm!

8. Văn khấn, suýt tai nạn

Vì bài văn khấn đo ni đóng giày cho ông Ất-Dậu-khai-gian, đến lúc chuyển sang cho anh Canh-Thân-thứ-thiệt thì phải biến đổi vài tí. Chẳng hạn thay vì khấn “tín chủ Ất Dậu và em và cháu” thì phải đổi thành “tín chủ Canh thân và cô và em”, cho nó hợp lý về tuổi tác. Em bận nên đưa file cho trợ lý sửa. Trợ lý bỏ sót mất một đoạn khấn về bố em lẽ ra dành cho ông Ất-Dậu-khai-gian, nếu mà cứ nhắm mắt đọc theo đoạn này thì anh Canh-Thân-thứ-thiệt sẽ gọi mẹ em bằng cô và gọi bố em bằng… em. Nhưng mà đoạn đấy chưa là cái đinh gì so với đoạn sau.

Số là trong văn khấn có đoạn khai báo nơi chôn bố em, nghĩa địa thôn này xã nọ huyện ấy tỉnh kia. Theo thông tin vỉa hè mà em nghe được thì cái tỉnh kia nó sắp sáp nhập vào Hà Nội nên trong khi soạn thảo, em có mở ngoặc thêm vào đằng sau địa chỉ an táng của bố em cái dòng “nay sắp về Hà Nội” cho nó tươi mới. Lòng em chắc mẩm là trợ lý đọc thì thể nào cũng bỏ đi hộ. Ai ngờ trợ lý quá nhờn với cái tính hài hước không đúng lúc đúng chỗ của em nên cứ thế in ra giữ nguyên thông tin quy hoạch trong văn khấn, thời sự cứ gọi là nóng hổi!

May sao, trước giờ động thổ em ngồi soát lại, kịp thời tẩy xoá phi tang sạch sành sanh. Lễ động thổ vì thế đã thành công tốt đẹp, không có những tai nạn kiểu như đang đọc văn khấn thì lăn ra cười.

Động xong cái thổ là yên tâm đập phá đào bới, nhưng đấy lại là chuyện khác rồi.

Nhật ký làm nhà – phần 1
Nhật ký làm nhà – phần 3

Chú thích ảnh: Không biết cái đầu đọc thẻ đã nhét vào túi đậu phộng Tân Tân số mấy nên em đành lấy ảnh nhà người khác ra để tạm.

Posted in Uncategorized | Tagged: | 41 Comments »

Nhật ký làm nhà – Phần 1

Posted by tranthutrang on 01/04/2008

Đây không phải là một tác phẩm văn học. Đây chỉ là nhật ký của một người viết văn đang trải qua những ngày điên rồ của một công cuộc hệ trọng đến điên rồ: xây dựng một ngôi nhà.

Nhật ký làm nhà – phần 2
Nhật ký làm nhà – phần 3

1. Dự án tiền khỉ tha

Tiền khỉ tha tức là tiền khả thi. Tiền khả thi nôm na là số tiền khả dĩ để thi công cái nhà! Ờ, xây nhà thì phải có tiền chứ chẳng nhẽ xây bằng niềm tin. Trước khi quyết định xây nhà, chủ nhà nào chả phải ngồi kiểm kê tài sản sổ tiết kiệm két chống cháy tủ đứng tủ ngồi túi trước túi sau xem có bao nhiêu tiền. Mẹ em, sau một buổi ngồi giãi thẻ nhấm nước bọt vào đầu ngón tay (với sự trợ giúp đắc lực của em và phần mềm Calculator trên laptop), đã đưa ra một con số: 600 triệu đồng. Trong cái Nhà đất bi hài ký em đã viết về số tiền ấy như sau:

Mới nghe thì tưởng là hoành
Tráng qua lạm phát lại thành còm nhom

Quả thật, trong thời buổi mà người ta nói ra chữ “tỷ”, thậm chí “chục tỷ”, còn dễ hơn chữ “xin lỗi” hay “cảm ơn”, thì cái khoản mồ hôi nước mắt này của mẹ em chả nghĩa lý gì. Nhà em đã biết thân biết phận, trước định xây 3 tầng nay cắt xuống còn 2 cho nó phù hợp với vật giá, nhưng xem ra vẫn nơm nớp. Nhưng thôi, vì tương lai con em chúng ta (oánh chết cha con em chúng nó!), em cũng đành gạt lệ mà đem số tiền bán văn tích góp bấy lâu nay góp vào cho mẹ rồi lên đường tầm (kiến trúc) sư vậy.

2. Thỉnh thầy vẽ nhà

Em tuy là văn sĩ rẻ tiền cái mặt tối như tiền đồ chị Dậu nhưng lạng quạng thế nào lại chơi với rất nhiều kiến trúc sư sáng giá, nói chung là vỗ vai bẹo má rượu chè cơm nước với đủ cả, từ ông vẽ sân bay đến anh xây resort. Nhưng mà các vị ấy toàn như dao mổ khủng long, còn cái việc thiết kế nhà cho em nó nhỏ tí như giết con muỗi, em chả dại nhờ (không khéo lại ăn chửi). Em chơi thân với một bà, tuy là thạc sĩ giảng viên kiêm phó phòng nghiên kíu của một cái cơ quan kiến trúc nhưng cũng dễ tính, đánh bạo ướm nhời. May quá, bà này hạ cố gật cho cái đầu. Nhưng mà kiến trúc ni cô (sư nữ = ni cô) cũng có nỗi khổ riêng. Đang định đến đo nhà thì con lăn ra ốm không đi được. Vẽ gần xong thì chồng ôm nịnh vô tình ngoằng phải cái phích cắm máy tính nên chậm tiến độ. Mấy việc chậm trễ này khiến em có thời gian nghĩ ngợi về những thứ cao siêu hơn, ấy là chuyện phong thuỷ ngày giờ tuổi tác. Mà đã nghĩ thì chẳng nhẽ không tìm hiểu. Mà đã tìm hiểu thì… chết mày rồi con ơi, ngoài thầy vẽ giờ phải thêm một thầy nhá!

3. Bét (seo) lơ đổ tại hướng nhà

Sau một hồi đọc các trang web lý số feng sui, nghe các thầy online doạ, doạ người khác, em phát hoảng, vội bốc máy điện thoại vái tứ phương, ngay lập tức ra một thầy. Thầy này tướng mạo cổ quái tính tình cổ phiếu (lên xuống thất thường như cổ phiếu), là giảng viên đại học, có vô số khách hàng thân thiết là quan chức oai vệ, lại đã từng xem tử vi phán rằng em sẽ lấy chồng Tây hoặc Việt Kiều, nên em cũng thấy nê nể. Thầy đến đo đất nghía nhà trầm ngâm hết nguyên bao ba số rồi phán xanh rờn rằng nhà này với tuổi Nhâm Tuất của em không phải tốt mà rứt tốt. Lâu nay em vẫn thắc mắc tại sao dòng họ nhà em ba đời tiểu thương tự dưng lại nảy nòi ra một đứa văn sĩ (rẻ đắt gì cũng là văn sĩ nhá!), giờ thì em cứ đem cái hướng nhà ra mà bào chữa hê hê.

Hướng nhà tốt nên em làm được văn sĩ rồi, giờ chỉ còn phải sắp xếp nhà cửa sao cho sách bán chạy thôi! Thầy kê cho em một lô xích xông những nguyên tắc phải tuân thủ, ví dụ như cầu thang không đổ thẳng ra đường, nền tầng 1 phải bằng phẳng… Thầy vẽ sơ đồ nhà em rồi chỉ rõ cửa đặt chỗ này chỗ này, bếp đặt chỗ này chỗ này… Em nghe không sót một lời nhưng khi gõ lại thành bài chuyển cho kiến trúc ni cô tham khảo thì em chủ động ăn bớt đi vài ba chút cho bà ý đỡ ức chế tí nào hay tí đấy. Tất nhiên, thầy phong thuỷ với kiến trúc sư có bao giờ ưa nhau (trừ khi có bác nào giỏi, chơi trò hai trong một), kiến trúc ni cô của em cũng lầm bầm nho nhỏ. Chị ơi em còn ức chế gấp mấy lần chị cơ, chuyện tuổi tác ý mà…

4. Ước gì em là zai giờ này

Thầy kê một loạt tuổi năm nay có thể làm nhà, rằng thì là 1945, 1954, 1962, 1965, 1974, 1975, 1980, 1982… túm lại là không kim lâu! Em nghe đến đoạn 1982 đang khấp khởi mừng thầm thì thầy cho một gáo nước lạnh: “Mà phải là đàn ông khoẻ mạnh nhanh nhẹn nhé”. Thế nhà con không có đàn ông thì sao hở thầy? Thì mượn tuổi chứ còn sao nữa! Mượn ai bây giờ? Cái đấy mày hỏi họ hàng nhà mày chứ sao lại hỏi tao! Vầng, thì điểm danh họ hàng.

Chả hiểu bà nội bà ngoại em đẻ thế nào mà khéo thế, ba bốn ông chú bác trong nhà toàn rơi kim lâu với lị kim la. Người trong nhà như vậy là không nhờ được rồi, mẹ em chuyển sang tróc nã người ngoài. Tìm đỏ mắt mới được một ông người quen sinh năm 1945, tuy hơi già và yếu nhưng cũng nhiệt tình, mẹ em nhờ phát ok luôn, rất chi là nhanh nhẩu. Nhưng nhanh nhẩu quá hoá hỏng việc. Còn độ 24h nữa là đến lễ động thổ, ông bác gọi điện đến khẽ khàng nói rằng hồi đó bác khai gian tuổi để đi bộ đội. Bác ơi, hôm nay là ngày Cá tháng Tư, có phải bác cũng thích xì tin như bọn cháu nên bày trò lừa không? Không, bác nói thật, tuổi của bác thế này cơ. Ối giời ôi, cái thế này cơ của bác phạm kim lâu rành rành ra, bác ơi là bác! Tất nhiên, em kêu thầm vậy thôi chứ tay thì nhanh chóng dập máy bấm số nhờ bạn bè tróc nã hộ người khác. Tiếng nhạc chờ vang lên: Ước gì anh ở đây giờ này… Hừ hừ, ước gì em là zai giờ này…

Nhật ký làm nhà – phần 2
Nhật ký làm nhà – phần 3

Posted in Uncategorized | Tagged: | 23 Comments »

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.