Thieu_iot’s Blog

Bản lưu trữ của blog Thieu_iot tại Yahoo 360

Posts Tagged ‘khởiđộngtácphẩmmới’

Khởi động tác phẩm mới – Đoạn cuối của chương hai

Posted by tranthutrang on 10/11/2007

TTRT04

Hai người trong một ngày

Ở bảo tàng Dân tộc học (hay gọi theo ngôn ngữ của hắn là bàn thờ gia tiên cho mọi cặp tân lang và tân giai nhân), gió vẫn hơi lạnh nhưng nắng vàng ươm tuyệt đẹp, chim hót véo von, bãi cỏ xanh mướt tinh tươm. Hắn vặn lưng kêu răng rắc, tặc lưỡi tiếc rẻ. Cả buổi sáng làm tiểu đồng rồi, giờ mà được nằm kềnh ra cỏ đánh một giấc thì thích phải biết. Nhưng hôm nay hắn quyết hy sinh trọn vẹn cho nghệ thuật, không thể buông thả theo thị hiếu thấp hèn được! Chao tấm hắt sáng, hắn ngoái lại đợi tín hiệu từ phía nhiếp ảnh gia. Ngon rồi. Chuyện! Người thông minh đĩnh ngộ như hắn thì học cái gì chả nhanh, nghe một hiểu mười. Hắn chỉ cần trở bàn tay, hắt một phát, thế là nắng rọi đến tận bên trong lỗ mũi ấy chứ. Tiếng màn trập kêu tạch báo hiệu thêm một bức ảnh nữa đã được ghi vào thẻ nhớ. Chú rể giơ tay nhìn đồng hồ:

- Thôi mình đi ăn đã. Gần 12 giờ rồi.

Nghe đến chữ ăn, mắt hắn sáng lên. Tưởng các người định chụp ảnh trừ cơm hoá ra vẫn còn biết suy nghĩ!

Trong lúc đợi chú rể mở đường máu đưa chiếc Vespa mỹ miều vượt vòng vây trong bãi gửi và nhiếp ảnh gia tranh thủ gọi điện về hỏi tình hình người ốm, cô dâu đứng soi gương tháo khăn và cặp hoa trang trí. Hắn đến bên cười xun xoe:

- Để em gỡ cho.

- Thôi, tay mi dùi đục, hỏng nếp tóc của ta. Gỡ cái này phải tay gái mới được!

- Em bảo gọi “hàng” tới em quản lý cho mà Thanh còi không chịu.

- “Hàng” nào?

- Thì ông Tường bảo có em gì ở Sài Gòn ra đòi đi giúp đấy.

- À, biết rồi. Thanh không chịu cho em đấy đến chắc vì sợ ta giận.

- Có a hoàn lại chả mừng quá, giận gì mà giận…

- A hoàn này trẻ trung, dễ thương, yêu Thanh.

- Hả? – Đang lim dim tưởng tượng một em gái Sài Gòn trẻ trung dễ thương, hắn trợn mắt.

- Yêu thật đấy, Thanh vào Đà Nẵng thi, em ấy bay từ Sài Gòn ra Đà Nẵng. Thanh đi Hội An cũng bám theo.

- Khiếp!

- Ăn thua gì mà khiếp. Hôm bọn ta bay ra, em ấy cũng theo sát, cùng chuyến bay luôn.

- Ối mẹ ơi, dại giai thượng thừa ạ!

- Vụ đi cùng thì không biết cố tình theo hay vì có việc nên ta kệ. Nhưng hôm ở Hội An, nhìn cảnh em ấy lo lắng săn sóc cho Thanh, ta đo ván bất tỉnh nằm thẳng cẳng, tưởng chết.

Sư tỷ của hắn chuyên có kiểu kể chuyện khơi khơi tưng tửng, nhiều khi đếch biết thật hay đùa. Nghe thằng cha kia nói, khi gặp lại, thị đang trong cơn viêm phổi cấp đâm ra mê sảng thật… Hắn nghĩ ngợi một thoáng rồi lại cười hề hề, tuôn ra một tràng nịnh bợ leo lẻo:

- Chết là chết thế nào! Hồi tỷ vứt xe xuống sông, em bảo Thanh còi là tỷ cao số lắm, có xuống đến nơi Diêm Vương cũng kính chuyển trở lên trần. Tai qua nạn khỏi rồi, từ bây giờ thì tỷ cứ gọi là vạn thọ vô cương, muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ. Còn con ma nữ nào định quyến rũ Thanh còi thì tỷ cứ để nó đấy cho em… cưa. Em mà xuất hiện á, một Thanh còi chứ mười Thanh còi cũng lu mờ hết!

- Phải rồi, người ta lu mờ nên sáu nhăm cân. Còn mi lu ích ích lờ nên mới tám yến!

- Này bà đừng có nói thách nhá, tôi có bảy bảy cân cả bì thôi nhá.

Hắn tru tréo lên với vẻ phẫn nộ. Hắn xung phong đem thân trai tráng ra hòng giữ hạnh phúc cho thiên hạ, không được một câu cảm ơn, còn bị đổ oan những ba cân thịt. Đã thế tí nữa vào quán, ta ăn cho các người biết thế nào là lu cỡ XXL so với lu cỡ M!

***

Posted in Uncategorized | Tagged: | 9 Comments »

Khởi động tác phẩm mới – Đoạn cuối của chương đầu

Posted by tranthutrang on 09/11/2007

TTRT04

Nấm kéo va-li xềnh xệnh. Chỗ để máy ATM tít đằng kia. Tới rồi, cho thẻ vào, chọn ngôn ngữ, chọn tiếng Anh cho xảnh xẹ miếng coi, nhập mã PIN. Ủa, sao lại sai PIN nhỉ? Mọi khi vẫn số này mà. Chắc tại Nấm bày đặt dùng tiếng Anh rồi bấm lố. Thì chọn tiếng Việt chứ biết sao, muốn xảnh xẹ cũng không xong. Nấm bấm nút, chiếc máy kêu tút tút theo nhịp ngón tay, rồi màn hình chờ xanh lè hiện ra. Trời đất, vẫn sai, cái máy đờ ra rồi nhả thẻ lục cục. Vậy là sao chứ? Nấm thần mặt ra nghĩ. Nguy to rồi, hình như hôm trước đọc xong bài báo về hiện tượng đánh cắp tiền từ thẻ ATM, Nấm nổi cơn cảnh giác nên đã đổi số PIN. Nhớ thử coi, tài tài tài lộc lộc lộc hay là ngày sinh của ba nhỉ? Trời ơi, còn một lần nữa thôi, còn một lần nữa thôi. Sai nữa thì sẽ rầy rà to với ngân hàng cho coi. Nấm bị một phen vậy rồi, thật là điên! Không chuyển được tiền cho nhỏ bán hàng, cầm chắc hụt mất cái áo len mỏng hiệu Mango gần như mới tinh vừa đẹp mê hồn vừa rẻ một nửa đó rồi. Lâu lắm mới kết một chiếc áo tới mức này. Rồi còn phải…

Đang nghĩ tới đó thì điện thoại reo, là má. Nữa rồi, quên cả gọi điện về nhà! Nấm bắt máy:

- Má hả?… Dạ, con lấy hành lý xong rồi… Con định về khách sạn rồi mới gọi cho ba má… Ba má ngủ sớm nha… Dạ, chị Hai có đưa cho con rồi… Dạ, đang đi ra vẫy taxi nè má. Dạ… taxi nhiều lắm, mời chào ve kêu luôn…

Nói đến đấy, Nấm rời mắt khỏi màn hình, theo quán tính định ngó ra ngoài xem tình hình taxi thế nào thì thấy một cái mặt bự chảng kề ngay sau mình. Vội vàng chào má rồi cắt máy, Nấm đặt cả tay cả điện thoại lên ngực. Chúa ơi, tim con còn treo lủng lẳng không hay đứt dây rớt cái bịch rồi? “Mặt bự” cười khì khì:

- Giật mình à, xin lỗi nhé.

- Sao anh nghe lén chuyện tôi hả?

- Ờ – “Mặt bự” vẫn cười, trông có phần nham nhở – Thấy có mùi khét nên ghé vào ngửi thử.

- Khét ở đâu? – Nấm nhìn quanh.

- Mùi vỏ điện thoại cháy.

Lại theo quán tính, Nấm lật cái điện thoại ra, ngó. Đâu có cháy!

*

Hắn cố nén để nụ cười khỏi toét ra, quan sát vẻ ngơ ngác dần biến thành ngượng nghịu. Nhưng trái với dự đoán của hắn, cô nàng không chửi bới hay lườm nguýt để chữa thẹn, chỉ luống cuống quay trở vào với cái máy rút tiền. Chết mất thôi, hai lần sai PIN rồi còn ngoan cố làm gì không biết!

- Ê, sai PIN lần nữa là phải ra khóc ở ngân hàng đấy – Hắn nói chõ vào.

Lần này thì lườm rồi. Cháy xèooo một bên má. Chậc chậc, mình thường có cảm tình em nào biết lườm. Hắn sửa giọng nghiêm chỉnh:

- Đấy chưa nhớ ra PIN thì cho đây rút trước, được không?

- Ủa, anh cũng muốn rút tiền hả?

Giọng Sài Gòn đã ngọt lại còn mắt chớp chớp miệng đớp đớp nữa chứ, trông đến là…

- Thế đấy nghĩ đây đứng nãy giờ để làm gì?

- Tưởng anh thấy tôi đẹp thì đứng ngắm chơi!

Hắn thộn mặt ra. Có chuyến bay đặc biệt chuyên chở bệnh nhân cho Trâu Quỳ vừa hạ cánh khẩn cấp à? Chắc không phải. Em này mới nói chuyện điện thoại với gia đình, nghe cũng bình thường lắm cơ mà, trông ăn mặc mốt ra phết, không giống môn sinh phái Trâu Quỳ. Nhưng nói chung cũng mắc bệnh đãng trí và hoang tưởng nhẹ. Chậc, hơi bị phí! Có nên mắng cho thị một trận không nhỉ? Thôi, tốt nhất nên cảnh giác, mắng xong nhỡ thị lên cơn xông vào xé quần áo làm mình tồng ngồng ra đấy thì khó xử lắm í.

***

Posted in Uncategorized | Tagged: | 6 Comments »

Khởi động tác phẩm mới – Đoạn giữa của chương đầu

Posted by tranthutrang on 08/11/2007

TTRT04

Hắn chưa bao giờ thù cái thân hình béo núc của mình như lúc này. Nếu hắn gầy đi mươi cân thì đã lao đến phía cửa kính nhanh hơn. Đằng này, trọng lượng bảy mươi tư cân lúc đói của hắn (chắc bây giờ không tươi được hoa nào, hắn đang đói rã họng ra đây) cứ níu chân níu tay không cho hắn chạy nhanh và lách được khỏi cái đám đông nhốn nháo này. Hắn va phải một tên nhóc cầm biển giấy đề tên khách sạn nhớn nhác, hừ cái khách sạn năm sao xẹt này mà cũng có khách à, rồi hắn lại huých phải vai một ông ôm bó hoa hăm hở, gớm điệu bộ cứ như đang ôm bom ba càng. Đây rồi, hai con giời đây rồi. Trông đẹp đôi kinh lên! Hắn đưa tay quệt mắt. Tự dưng lại có kiểu sụt sịt như đàn bà thế này thì thật chả ra làm sao nhưng mà hắn đang xúc động. Hắn ghì cả hai đứa bằng đôi cánh tay nung núc, gào tướng lên:

– Nhéo gì, lần sau không chơi kiểu đau tim thế này nữa đâu nhá!

Tưởng màn chào đón theo phong cách quác quàng quạc này sẽ giúp hắn ngăn được cơn mếu máo, ai ngờ vẫn không ăn thua. Hắn buông “đôi trẻ”, nhìn xuống mũi thấy bong bóng xì ra, mặt thì tèm lem những nước. Mẹ ơi, mất phong độ không thể tả!

Posted in Uncategorized | Tagged: | 10 Comments »

Khởi động tác phẩm mới – Đoạn đầu của chương đầu

Posted by tranthutrang on 02/11/2007

TTRT04

1. Gặp lại và quen nhau

Tối mùa đông, trời thì đang mưa, phòng đợi sân bay thì đang đông, hắn thì đang đói. Cả hàng ghế sắt sơn xám lưng ngả một góc 30 độ mà ngày thường hắn thấy rộng rãi thoải mái sạch sẽ văn minh hôm nay cũng hơi bị cứng quá, hơi bị lạnh quá, hơi bị chật quá. Hắn rút cái điện thoại vỉ ruồi, định nhắn tin giục nhưng sực nhớ ra có nhắn thì hai đứa trên máy bay cũng không nhận được, hắn nghía màn hình vỉ ruồi, cười một cái rồi lại nhét vào. Cái em kiu kiu ngồi bên cạnh đây dám tưởng hắn bày trò khoe con Blackberry lắm. Hắn liếc sang em như biết lỗi rồi sượng sùng đứng lên, ừ em ấy xinh xắn thế, mình ngồi gần nhỡ người ta tưởng là người yêu của nhau thì ngượng lắm í! Hắn đi đi lại lại, ngó ngó nghiêng nghiêng. Làm ra vẻ thế thôi chứ nhẵn mặt cái sân bay rồi còn gì. Mấy cây cột to đằng kia bọc inox sáng bóng, trông thì oách nhưng rỗng ruột, gõ vào kêu choang choang. Chỗ góc ăn uống đằng kìa thì toàn đồ đông lạnh vi sóng, vừa khó trôi vừa đắt lòi mắt, được cái bàn ghế thửa đẹp. Còn cái nốt nhạc đồ mi son đố với giọng phát thanh tiếng Anh bùm bụp và mớ bảng quảng cáo xanh đỏ làm hắn nhức cả mắt lẫn óc. Vậy mà vẫn phải chịu đấy. Chờ hàng về mà!

Posted in Uncategorized | Tagged: | 11 Comments »

Khởi động tác phẩm mới – Kết quả cuộc thi số 01

Posted by tranthutrang on 21/09/2007

Cuộc thi số 01 đã thu hút rất nhiều sự chú ý, tiếc rằng các bạn toàn đòi phần thưởng thôi, chẳng mấy bạn đoán cho ra tấm ra món. Sau đây là đáp án. Hai nhân vật trong đoạn trích TTRT04 đó là Tố “tồ” và Uyên. Cả hai người này đều là nhân vật trong Phải lấy người như anh, Tố “tồ” là sư đệ của Vân – xuất hiện đâu như được 4 lần thì tới 3 lần có liên quan đến đồ ăn (ăn cưới, ăn miến, ăn bưởi Năm Roi). Nhân vật Uyên là cô đồng nghiệp của Thanh, người miền Nam, tính hơi xí xọn. Cô này xuất hiện ở đoạn cuối PLNNA, cũng liên quan đến ăn (mấy lần mời/hẹn Thanh đi ăn mà không được). Trong số những người comment dự đoán, bạn Tatamimi đoán trúng, nhiệt tình tham gia nhất (comment tới 3-4 lượt), lại còn gửi lời hỏi thăm con mèo nhà tác giả, tôi không trao giải cho bạn Tatamimi thì trao cho ai, các bạn công nhận không! Phần thưởng thì theo như biểu quyết, số đông thích được tặng sách của tôi sau khi xuất bản nên quà tặng bạn Tatamimi sẽ là một cuốn TTRT04 (hiện chưa có tên chính thức). Mong bạn vui lòng đợi từ giờ đến sang năm. Tôi muốn có cuộc thi số 02 – 03 – 0x, vừa để hâm nóng không khí blog và web, vừa cho các bạn đọc trước vài đoạn truyện mới, nhưng tình hình dự thi có vẻ hơi bi đát.

Theo các bạn, có nên mở cuộc thi tiếp không?
Có (nói rõ lý do)

22

Không (nói rõ lý do)

0

Posted in Uncategorized | Tagged: | 14 Comments »

Khởi động tác phẩm mới – Cuộc thi số 01

Posted by tranthutrang on 14/09/2007

Câu hỏi của cuộc thi số 01:
Bạn hãy đọc trích đoạn tác phẩm chưa có tên mà tôi mới viết (sau đây tạm gọi là TTRT04 cho nó ngắn gọn). Hai nhân vật Mập và Nấm trong đoạn này đã xuất hiện ở những cuốn truyện trước của tôi, họ là ai?

Đối tượng dự thi:
Tất cả những bạn biết blog này, trừ một số bạn đã được/bị… (tự cắt bỏ một đoạn vì lý do bạo lực)

Yêu cầu bài dự thi:
Có thể trình bày dưới mọi hình thức, ưu tiên sáng tạo hài hước có lập luận chặt chẽ. Gửi ngay tại blog này.

Thời hạn cuộc thi:
1 tuần kể từ ngày gửi entry này.

Tiêu chí chấm giải:
Đoán chính xác được tên hai nhân vật, ưu tiên những bài có suy luận độc đáo. Trong trường hợp có nhiều bạn đoán đúng thì trao giải cho bạn trả lời sớm nhất.

Giải thưởng:
Tôi cũng chưa nghĩ ra cái gì tặng người thắng cuộc, chỉ sẵn ảnh và thơ thôi. Bạn nào có gợi ý về phần thưởng thì nói thầm cho tôi nghe đi, hoặc có lòng hảo tâm tài trợ vài thứ hiện vật hiện kim thì càng tốt.

Lấy gì làm phần thưởng?
Sách của tôi sau khi xuất bản

9

Bưu thiếp từ ảnh tôi chụp

7

Thơ tôi làm

5

Một đoạn truyện tiếp theo

8

Ý kiến khác

2

Posted in Uncategorized | Tagged: | 32 Comments »

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.