
Nhật ký làm nhà của em cho đến giờ phút này có vẻ giống một bản nhạc giao hưởng, hết chương 1 allegro (nhanh), chương 2 prestissimo (cực nhanh), giờ đến chương 3 adagio (chậm), à không, có lẽ phải là adagissimo (rất chậm) mới đủ để diễn tả tâm trạng buồn bã của em hiện giờ.
9. Đình viện thâm thâm thâm kỷ hử?*
Giấy mỏng, tình người càng mỏng hơn
Mấy hôm nay em để câu này trên blast, đầu tiên để vì thực sự nghẹn lời chẳng biết viết gì nói gì, sau đó để vì muốn xem những người bạn trong danh sách của mình phản ứng thế nào. Nhiều người hỏi han, em cảm ơn vì các bạn đã quan tâm và xin lỗi vì không thể trả lời ngay. Cũng không ít người dù vẫn online đều đều nhưng đến một câu hỏi thăm cũng không có, em cũng cảm ơn các bạn vì đã im lặng (để em biết mà ứng xử) và xin lỗi vì không thể coi các bạn là bạn nữa. Quan điểm bạn bè trên blog thì em đã nói rõ trong entry Không phải thư hằng tuần (số 8) – Bao lâu rồi bạn không comment blog tôi, bạn nào tò mò có thể đọc lại.
Trở lại nguyên nhân cho cái blast chua chát trên, chuyện khiến em buồn thực ra chẳng có gì nghiêm trọng. Nhà em giờ đã thành đống đổ nát như ảnh trên, mẹ em, em và con mèo Xám Nhọ dọn sang nhà bà ngoại ngay bên cạnh. Nói là nhà bà ngoại nhưng thực ra là nhà của vợ chồng dì (em gái mẹ em) xây. Nhà mới xây chưa đầy năm, mặt bằng rộng, nội thất cao cấp. Phòng em đang ở tạm thậm chí còn đẹp và tiện nghi gấp mấy lần phòng riêng của em nơi nhà cũ. Từ hôm dọn sang, tinh thần em rất phấn khởi, thậm chí có lần còn để blast tả cảnh bên ngoài cửa sổ bằng một giọng tươi vui yêu đời: “Ngoài cửa sổ có cây dâu quả đang chín và mấy con chào mào nhảy nhót, bên trong cửa sổ có 2 con mèo lười nằm ườn. Một con 6 tuổi, một con 26 tuổi.” Nhưng 2 con mèo lười đâu biết rằng chúng không được hoan nghênh trong ngôi nhà hoành tráng như khách sạn mini này…
Em là một đứa kỳ quặc và nhút nhát. Em không xởi lởi nhanh nhẩu trong các nghi thức mang tính xã giao. Em chẳng đi làm ở đâu, suốt ngày ở nhà cắm mặt vào máy tính và sách. Em thức khuya và ngủ dậy muộn. Thậm chí đến khẩu vị của em cũng không được bình thường, vì không ăn được quá nhiều thứ (rau sống, mắm tôm, tiết canh…). Em lại còn hay nói chuyện bằng điển tích điển cố khó như đánh đố và có giọng điệu trào phúng đậm chất hiện thực phê phán. Nói chung, em tự biết mình là một đứa rất khó ưa nên đã cố gắng điều chỉnh sinh hoạt để ít làm phiền gia chủ hết mức có thể. Em luôn về nhà trước 9 rưỡi tối. Em không mở nhạc to. Em báo cơm tháng ở quán cơm bình dân để không phiền ai nấu nướng. Em hạn chế ra khỏi phòng để đỡ va chạm. Em kéo dây ADSL từ nhà cũ sang dùng riêng để không tranh chấp tiền nong. Em cũng lường hết những rắc rối phát sinh từ mèo Xám Nhọ (chạy lung tung, ăn vụng, đi bậy…,) và chặn trước bằng lồng inox, cát khử mùi, vòng cổ chống rận…
Nhưng mọi nỗ lực của em chẳng giúp em ở lại căn phòng nên thơ này cho đến khi nhà mới xây xong. Một buổi tối, nhà em còn chưa đào móng, em log in vào Yahoo Messenger, thấy dòng offline của con bé em họ nói rằng bà nội nó (mẹ chồng dì em) ở quê rất lo lắng về chuyện có một con mèo xuất hiện trong nhà mới vì việc này đem lại vận rủi, rằng phải sau 1 năm thì mới được cho mèo vào ở, rằng em nên tìm cách giải quyết mèo Xám Nhọ của em cho sớm. Em đọc những dòng tin nhắn không dấu vô cảm cả về hình thức và nội dung ấy, đột nhiên thấy khoảng hẫng trong lòng rộng ra, rộng mãi.
Xám Nhọ đã ở với em hơn 6 năm. Nó xuất hiện trong Nhật ký tình yêu TIO. Nó là hình mẫu cho “nhân vật” Mèo Còi trong Phải lấy người như anh. Nó là chủ thể trong những bức ảnh em ưng ý nhất, một bức trong số đó đã được treo ở blog em từ khi blog chưa có entry nào. Nó là sinh vật ở bên em nhiều nhất, hơn cả mẹ, hơn cả những người yêu, hơn cả bạn bè. Nó chẳng gào đực, chẳng đòi ăn, chỉ ngồi yên, phát ra những tiếng rừ rừ đầy an ủi. Nó cho em cảm giác gần như tình yêu… nói thế nào nhỉ, cảm giác ấy là niềm hạnh phúc khi biết được có ai đó cần mình, phụ thuộc vào mình, trông ngóng mình, khi thấy ai đó ngúng nguẩy bắt mình phải bỏ công bỏ sức và ban phát cho mình những cử chỉ âu yếm… Với một đứa con độc nhất trong một gia đình quá neo người, một người luôn vụng về đánh mất tình yêu như em, một con mèo nhút nhát và nhỏ nhắn như Xám Nhọ quý giá biết bao. Vậy mà có người bắt em phải giải quyết nó, con mèo đã ở với em 6 năm, để đổi lấy việc em được ở trong nhà người ta vài tháng!
Đến bây giờ em mới nói (mà thực ra là viết) được chừng này ý, còn khi đọc tin nhắn xong, em chỉ biết im lặng. Ừ, thì còn biết làm thế nào nữa, chẳng nhẽ chỉ vì con mèo mà làm ầm lên khiến tình cảm gia đình vốn đã chẳng lấy gì làm đầy đặn nay càng vơi thêm. Mấy đêm liền em hầu như thức trắng nhìn con mèo nằm gối lên chân thiêm thiếp, đôi khi mơ ngủ còn giãy giụa làu nhàu. Em phải làm gì với nó đây? Đem nó bỏ ra đường ư? Hay là cho nó đi ở hẳn nhà khác? Hay thuê khách sạn chó mèo Bảo Sinh cho nó ở đến khi làm nhà xong? Hay gửi nhờ nhà ai trông nom?
Thực ra, trừ cách giết và bỏ, cách nào cũng tốt cả. Nhưng có nhiều lý do để em chẳng theo được cách nào. Bạn bè em dù rất yêu mèo nhưng cũng không dám nhận nuôi một con mèo mong manh của một người có tâm hồn mong manh, dù chỉ tạm thời. Thuê khách sạn thì em không tin tưởng và cũng chẳng có tiền để trả ròng rã mấy tháng như thế. Và trên hết là khi lòng em không muốn xa thì chẳng phương án nào chấp nhận được. Tim em đã quá mệt mỏi với những thấp thỏm đường đời, nếu thêm cơn thấp thỏm hay đau đớn vì số phận Xám Nhọ nữa có lẽ em không chịu đựng nổi. Vậy chỉ còn một cách là cả em và Xám Nhọ phải dọn đi càng sớm càng tốt.
Nhưng em biết dọn đi đâu khi nhà em chỉ còn là đống gạch vụn nhợt nhạt kia? Giải pháp bật ra nhanh nhất trong đầu là thuê cái nhà nào đó gần gần cho tiện. Nghĩ đến đó, em ngay lập tức nháo nhào mở các trang rao vặt để tìm nhà thuê. Nhưng cũng ngay lập tức, em nhớ ra một sự thật phũ phàng: vì toàn bộ tiền bán văn ki cóp bấy lâu nay đã đưa cho mẹ lo chuyện xây nhà, em chỉ còn lại một ít tiền, chừng 5 triệu đồng. Bây giờ thuê nhà thường phải trả trước từ 3 đến 6 tháng, một căn hộ tập thể xuống cấp không có đồ đạc gì cũn
g phải 1,5 triệu/tháng, tức là em sẽ thuê được một căn nhà, đem Xám Nhọ đến chui rúc trong đó 3 tháng với những tiện nghi cực kỳ tối thiểu và cả người cả mèo chỉ ăn mì gói trong suốt thời gian ấy.
Tất nhiên, mẹ em và bạn bè luôn sẵn sàng giúp đỡ, bản thân em cũng còn một đôi món nhuận bút chưa lĩnh, tuy không nhiều nhưng cũng đủ tiêu cầm chừng. Nhưng việc liên lạc để tìm được căn nhà ưng ý cũng mất bao nhiêu thời gian, rồi còn đủ thứ thủ tục điều kiện phiền hà khác của chủ nhà mà một kẻ thất nghiệp ôm theo con mèo như em khó có thể đáp ứng, mà cái tình thế của em lúc này thì không thể nấn ná thêm nữa. Vì còn ở trong hoàn cảnh nặng nề này ngày nào, em còn thấy bất an và tổn thương ngày đó. Và trên thực tế, sự bất an và tổn thương đang bào mòn dần sức lực của em. Em mất ngủ, ăn kém và giảm cân (cái quần bò cạp cao em mua tháng trước giờ đã thành cạp trễ). Em không thể viết được gì và bắt đầu nghĩ đến rất nhiều tình huống tiêu cực. Đầu em luôn hiện ra những hình ảnh đổ vỡ thương tích, thậm chí chết chóc mà nhân vật duy nhất bao giờ cũng là em. Em bắt đầu thấy sợ chính mình và tự bắt mình không được im lặng nữa. Em mở lời cầu cứu bạn bè.
Em tự lập và tự ti nên thường ngại nhờ vả, cái gì tự lo được thì không bao giờ nhờ, và khi đã nhờ là thực sự rất rất rất cần. Những người bạn, những chị những bạn thuộc dạng gái-văn-phòng-không-tẻ-nhạt đã từng là động lực giúp em viết đến 2 cuốn tiểu thuyết mua vui, đã chơi với em từ 4-5 năm nay và tình cảm vẫn như bát nước đầy. Họ rất hiểu tính em nên khi em viết lời cầu cứu, hầu hết đều đáp lại nhiệt tình. Một người cho em mượn ngôi nhà bỏ không ở ngoại ô kèm theo đồ đạc, vài người khác bảo em cần tiền thì cứ nói, vài người nữa đồng ý chuyển dọn đồ giúp, có vài người thì an ủi một cách đơn giản là tỏ ý sẵn sàng ngồi cùng em ở quán café hoặc đưa em đi dạo để em không quá đơn độc rồi sinh nghĩ quẩn… Mỗi người một tay vực tinh thần em dậy, và em đã thấy mình ổn hơn. Tuy không thể cười cợt như 2 phần trước nhưng ít nhất em cũng viết tiếp được nhật ký làm nhà.
Còn vài tiếng nữa là em và Xám Nhọ sẽ từ biệt ngôi nhà không phải của mình để đến một ngôi nhà khác, tuy vẫn không phải của mình nhưng còn có chỗ cho mình. Đêm qua, khi đã gói ghém xong gia tài ít ỏi, em bước ra hành lang đứng nhìn khắp cái không gian rất rộng nhưng cũng rất hẹp này, chợt hiểu nỗi đắng cay của nàng Chương Hàm Yên khi vừa khóc vừa đọc câu “Đình viện thâm thâm thâm kỷ hử?”. Nhà cửa sâu sâu sâu biết mấy? Nỗi buồn cũng sâu hơn khi lòng người lắm khi nông cạn đến không ngờ…
Vài lời cho các bạn đã đọc và comment entry này khi nó vẫn đang được viết:
Em không cố ý lỡm các bạn hay câu comment, page views gì cả. Các bạn cũng đừng tiếc công động viên an ủi hay hối hận vì đã mở lời đề nghị giúp đỡ em. Vì dù vấn đề đã được thu xếp êm xuôi, em vẫn thực sự cần chia sẻ. Những lời chia sẻ có thể không phù hợp với em và với hoàn cảnh em hiện tại, nhưng ít nhất chúng cũng tốt cho em hơn là sự im lặng. Cảm ơn các bạn, từ đáy lòng.
*: Câu đầu tiên trong bài Điệp luyến hoa kỳ 1 của Âu Dương Tu. Tạm dịch là “Nhà cửa sâu sâu sâu biết mấy”, chữ đình viện dịch là nhà cửa chưa ổn lắm, vì đình viện là sân và nhà có tường bao – ý là cơ ngơi lớn.
Đây là phần thuộc về lịch sử:
Giờ vẫn chỉ có thể viết được một câu: Giấy mỏng, tình người càng mỏng hơn.
Trong lúc chờ đợi, các bạn đọc tạm cái tản văn về tình yêu:
Bản đã cắt tỉa, trên Tuổi Trẻ
Bản gốc, trên www.sachcuatrang.com
Chú thích ảnh: Nửa tháng trước, đống đổ nát này là một cái nhà.